Insane
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324884

Bình chọn: 9.00/10/488 lượt.

nh thượng đế…”

Những lời hùng hùng hổ hổ tỏ rõ uy phong cô còn chưa thốt ra, lập tức thấy nam sinh đột nhiên đưa tay ra túm cổ áo, kéo cô đến trước mặt, đặt môi lên môi cô, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Hôn một chút thì chết hả?”

“Đồ vô lại.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên, đưa tay quệt quệt môi, cánh tay còn lại đã siết chặt nắm đấm, trong mắt ngấn lệ, nhưng phát ra thứ ánh sáng đáng sợ, “Thằng khốn, đây là nụ hôn đầu của tôi.”

Chuyện lần đó khiến Nguyên Phi Ngư thực sự mất việc tại quán ăn Nhật Bản đó, dù sau này Tần Lạc có hết lời xin lỗi, thái độ cực kỳ thành khẩn chỉ còn thiếu nước rạch bụng trước mặt đám đông, Nguyên Phi Ngư vẫn sầu não ủ rũ, vô duyên vô cớ bị người ta hôn, đánh mất nụ hôn đầu quý giá, lại ở trong hoàn cảnh không lãng mạn chút nào, sự tổn thất về tinh thần và thể xác ai sẽ bồi thường cho cô đây?

Thực ra những chuyện này chỉ là bề ngoài mà thôi, không ai hiểu được con tim rộn ràng của Nguyên Phi Ngư.

Nữ sinh mười tám tuổi, đã hiểu quá rõ về chuyện nam nữ, cô chẳng phải thánh nữ, sau khi bị một nam sinh đẹp trai như thế hôn, không thể không có cảm giác được, đôi môi của nam sinh ấy mềm mại, hương vị đặc biệt riêng có của con trai phảng phất như vẫn còn lưu lại trên môi cô, khiến cơ thể mơ hồ toát lên vẻ bứt rứt khó chịu, cô không thể vùi đầu chú tâm vào việc kiếm tiền được, chí ít đi trên đường vô tình gặp phải những cặp tình nhân lén lút hôn nhau trong góc đường, tâm trạng không thể lãnh đạm bình lặng như nước, tóm lại không thể kiềm chế được mà lén lút nhìn trộm, sau đó cố kiềm chế để con tim không loạn nhịp, nghĩ đến cậu nam sinh mặt mày nho nhã tuấn tú kia, cả dáng vẻ nhàn tản nhét hai tay vào túi quần… cả nụ hôn nữa.

Gặp lại cậu nam sinh kia là vào nửa học kỳ cuối, trường tổ chức buổi lễ tuyên dương, nghe nói trong cuộc thi học sinh giỏi quốc gia, trường đã có người giành giải nhất, hiệu trưởng vô cùng vui mừng, còn đặc biệt tổ chức buổi lễ tuyên dương.

Đối với mấy thứ này, Nguyên Phi Ngư không hề hứng thú, dù sao thành tích của cô cũng thuộc hàng trung bình, chẳng tốt cũng không xấu, sau này có thể thi đỗ vào một trường đại học tầm trung, sau khi tốt nghiệp có thể kiếm được tiền để Hiểu Bách có quãng thời gian tuyệt vời nhất là được rồi. Ngồi trong hội trường, nghĩ đến việc mình có thể đi làm muộn, cô cứ thấp thỏm không yên.

“Phi Ngư, Phi Ngư, mau lại đây, trai đẹp…”, Tần Lạc ngồi bên cạnh hưng phấn vỗ vỗ cô, “Đang nhận phần thưởng trên bục kia kìa, đúng là tài mạo song toàn.”

Mọi giác quan của Nguyên Phi Ngư đều tập trung vào chiếc đồng hồ đang chạy từng giây từng phút trên cổ tay, bất giác ngẩng đầu nhìn, cậu nam sinh đang đứng giữa khung cảnh đó chói lọi, mặc đồng phục, hai tay đút túi quần, dáng vẻ thoải mái đứng phát biểu trên bục nhưng không hề có vẻ lưu manh, ngược lại cực kỳ tao nhã, ngay sau đó là giọng của hắn qua chiếc loa phát thanh vọng đến, toát lên vẻ trong sáng và mát lạnh tựa như rượu trắng.

“Cảm ơn sự động viên của các thầy cô, em sẽ tiếp tục cố gắng, em cảm ơn.”

Tuy rất ngắn ngủi, nhưng từng lời nói vẫn được xem như cực kỳ quy củ, nụ cười khe khẽ, mang khí chất tao nhã thiên bẩm, người như thế này sao có thể làm chuyện xấu xa như vậy chứ, hay là hiện tại hắn đang giả trang, đúng là tên xảo quyệt, Nguyên Phi Ngư hằm hằm siết chặt nắm đấm, thụi mạnh xuống đùi mình.

“Phi Ngư, tại sao cậu lại như vậy? Quan Nhã Dương có thù với cậu hả?”, Tần Lạc vỗ vỗ tay cô, quay qua hiếu kỳ hỏi.

“Quan Nhã Dương là ai?”, Nguyên Phi Ngư liếc nhìn Tần Lạc.

“Chính là anh chàng đẹp trai trên bục đó, hiệu trưởng vừa giới thiệu xong, Quan Nhã Dương lớp trưởng lớp 12 chuyên toán, sao cậu lại mang bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta thế hả? Đang tơ tưởng gì sao? Muốn chén anh ta?”, Tần Lạc hi hi ha ha một hồi đau đầu nhức óc, còn thu hút ánh nhìn bất mãn của đám bạn xung quanh nữa.

Nguyên Phi Ngư siết chặt nắm đấm khua khua trước mặt Tần Lạc, nghiến răng nghiến lợi mỉm cười: “Tớ không muốn thịt anh ta, mà muốn thịt cậu, người mà ngày đó khiến cậu nổi thú tính chính là hắn.”

“Hả…”, Tần Lạc ôm mặt kinh hoàng khẽ kêu lên, sau đó chớp mắt liên hồi nhìn lên bục, “Hôm đó tớ thất tình hôn phải anh ấy?” Nó vừa nói trên mặt vừa tỏa ra quầng đỏ hồng, trừng mắt nhìn lên bục nửa ngày trời, lại bồi thêm một câu: “Thật hạnh phúc quá đi.”

“Hạnh phúc hả?” Sắc mặt Nguyên Phi Ngư tái xanh, nhéo má đỏ hồng của Tần Lạc, hung hăng nhắc nhở: “Vì cậu nổi xuân tình khiến tớ mất việc, còn mất cả nụ hôn đầu, cậu nói xem nên bồi thường cho tớ thế nào đây?”

“Đúng nhỉ, cậu không nhắc, tớ cũng quên mất đấy, anh ấy sau đó cũng hôn cậu. Ôi chao, quan hệ thật phức tạp.” Sắc mặt Tần Lạc vừa rất đỗi vui mừng hạnh phúc vụt chốc lại trở nên ngờ vực, mắt đảo mấy vòng, lại phá lên cười: “Chi bằng thế này đi, tớ trao anh ấy cho cậu, dù sao anh ta cũng không phải món ăn của tớ, so ra tớ vẫn thích cậu chàng đẹp trai bé bỏng của tớ hơn. Tớ sẽ dốc toàn lực giúp cậu theo đuổi anh ta, rồi chén anh ta nữa, thế nào?”

Những lời điên điên khùng khùng của Tần Lạc khiến Nguyên Phi Ngư không kìm nén được lại nghĩ tới nụ hôn