Old school Easter eggs.
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324900

Bình chọn: 10.00/10/490 lượt.

đó, nhất là trước tình huống đã biết tên đối phương, nụ hôn ấy càng lúc càng trở nên chân thực rõ ràng hơn bao giờ hết, cảm giác ấm áp ngọt ngào vẫn phảng phất vương trên khoé môi, cô ngẩng mặt nhìn, lần này không kiềm chế được mặt đỏ lựng lên.

2.

Lúc ấy lời của Tần Lạc cũng chỉ nói thế mà thôi, trên thực tế nó vốn chẳng có thời gian rảnh rỗi đâu mà giúp người khác theo đuổi bạn trai, vì toàn bộ tâm sức của nó đang đặt vào việc tìm kiếm chàng trai bé bỏng của mình.

Sau buổi lễ tuyên dương, Nguyên Phi Ngư có cùng Tần Lạc nói chuyện về Quan Nhã Dương, đương nhiên là phải giả bộ coi như không có chuyện gì, vừa cắt thẻ ưu đãi giảm giá, vừa nói chuyện.

“Tần Lạc, thật sự cậu không thích Quan Nhã Dương ư? So với con trai của chủ tiệm hắn còn đẹp trai hơn! Sao cậu có thể bỏ qua một hoàng tử như thế chứ?”

“Đã nói với cậu rồi, anh ta không phải là món của tớ.” Tần Lạc soi gương bóp mụn tình trên mũi, cái mụn nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa, chỉ hơi lồi lên một chút, lộ ra một cái đầu trắng, không quan sát kỹ chẳng thể nào nhận ra được, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mỹ quan cả, nhưng với Tần Lạc mà nói nó tựa như quân địch đang đánh đến, “Sức hút của anh ta quá mạnh, nếu ở bên cạnh, nhất định tớ sẽ bị nhấn chìm, tớ không cần.”

“Ừm.” Nguyên Phi Ngư gật gật đầu, chẳng biết tại sao lại thở một hơi thoải mái, giữa lúc tâm tư rối bời, mũi kéo trong tay đi chệch quỹ đạo, cắt thẻ ưu đãi trứng gà giảm giá 80 % thành hai nửa, sơ suất này khiến cô thộn người trong hai giây, sau đó ôm đầu gào thét: “A… trứng gà của tớ.”

Miếng thẻ ưu đãi trứng gà giảm giá 80 % bị cắt đôi khiến Nguyên Phi Ngư ảo não cả ngày trời, lúc tan học Tần Lạc lôi cô hiên ngang bước vào tiệm bán đồ mỹ phẩm, không chút do dự vung tiền mua mỹ phẩm tương đương với mua được một xe trứng gà, Nguyên Phi Ngư lần đầu tiên kể từ sau khi đến thành phố S này phải thốt lên rằng: “Haizzz, có tiền thật tuyệt.”

Tần Lạc lại thử thêm mấy loại kem thoa mặt phù hợp với thiếu nữ nữa, nhân viên hướng dẫn mua hàng dè dặt cẩn thận lấy ra thứ dịch thể màu trắng kia thoa lên mu bàn tay Tần Lạc, Tần Lạc hào hứng vui vẻ ngửi đi ngửi lại chẳng nghe được Nguyên Phi Ngư nói gì, chỉ là đưa thứ dịch thể màu trắng trên tay đó đi về phía cô, cười hì hì hỏi: “Có thơm không? Mùi hương cam đấy.”

“Cũng được.” Nguyên Phi Ngư miễn cưỡng nở một nụ cười, bước đến ngồi xuống bên cạnh, bộ dạng uể oải cực độ.

Sau khi tan học Tần Lạc nhất định phải đến nhà vệ sinh thay quần áo của mình rồi mới chịu rời khỏi trường, lúc này nó mặc chiếc váy liền áo màu trắng phau, váy dài tới gối, lộ ra cặp chân dài nhỏ nhắn, và đeo đôi tất da màu vàng nhạt, trông xinh xắn như cô công chúa vậy, còn Nguyên Phi Ngư vẫn như cũ mặc đồng phục của trường, cùng lắm là khi làm việc đổi thành trang phục được chuẩn bị sẵn trong cửa hàng, hai loại trang phục đó là tất cả cuộc sống của cô, dường như cô đã quên bản thân mình ăn mặc ra làm sao rồi.

Người qua kẻ lại cửa hàng đông đúc, nam nữ diện váy áo mới mẻ, sàn nhà được lau chùi sạch bóng như gương, Nguyên Phi Ngư soi mình lên sàn, mái tóc không dài không ngắn búi sau gáy, da dẻ trắng trẻo nhưng trông thiếu sức sống, trang phục sạch sẽ chỉnh tề, ở trường học thì trông cực kỳ bình thường nhưng ở giữa khu mua sắm cao cấp thế này lại chẳng thể nào che giấu được sự bất thường của mình, tựa như khối u, đột nhiên kết chặt trong tim cô.

Nguyên Phi Ngư cúi đầu chỉnh lại mái tóc mai trông rối rắm của mình, nhưng càng chỉnh sửa thì cảm giác ngổn ngang càng thêm mãnh liệt, khối u xoắn chặt trong tim càng lúc càng lớn dần, đè nén con tim khiến cô cực kỳ phiền não, lập tức đút tay vào túi lôi ra một chiếc kẹp tóc, kẹp mái tóc mai lên đỉnh đầu.

Rời quầy trưng bày mỹ phẩm mấy bước là quầy vàng bạc đá quý, lượng người đến đó ít ỏi, chủ yếu là những cặp tình nhân đi mua nhẫn cưới, hoặc là những cô gái làm nũng người đàn ông giàu có lớn tuổi hơn họ rất nhiều đòi kéo tới đây, sau đó các cô gái đó chỉ vào chiếc nhẫn kim cương phát sáng trong tủ mà lầm bầm: “Em mặc kệ, nếu anh yêu em, thì hãy mua chiếc nhẫn này cho em, kim cương đại diện cho tình yêu vĩnh cửu, lẽ nào anh không mong muốn tình yêu của chúng ta có thể vĩnh cửu sao?”

Nguyên Phi Ngư ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy đây chính là một thế giới khác, kim cương và vĩnh cửu đối với cô mà nói là từ quá ư xa vời, mười tám tuổi cô không hiểu định nghĩa của tình yêu, nhưng cô cũng cho rằng đá quý là thứ rất tuyệt, chí ít có thể bán được rất nhiều tiền.

Ngay sau đó cô hoàn toàn bất ngờ khi nhìn thấy Quan Nhã Dương, hắn đang đi cùng một đám bạn khác, mặc trang phục thoải mái đơn giản, hai tay thư thái nhét túi quần, dáng vẻ nhàn nhã mà thanh lịch nói chuyện với người bên cạnh.

“A Dương, cậu đến đây làm gì thế? Lẽ nào mua quà tặng bạn gái?” Một cậu nam sinh đầu húi cua ngước ánh mắt kỳ quặc lên quầy trang sức hỏi hắn.

Một nam sinh khác mái tóc màu chocolate vỗ vai Quan Nhã Dương, mỉm cười nói tiếp: “Tặng nữ trang? Cậu cũng thật xa xỉ?”

“Là tặng nữ trang, nhưng không phải cho bạn gái.” Quan Nhã Dương nhếch mép mỉm cười đáp lại họ.

“Vậy