tặng ai? Dù sao cũng không thể tặng cho con trai được?” Cậu bạn đầu húi cua vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười mờ ám.
“Là phụ nữ, phụ nữ là được chứ gì.” Quan Nhã Dương dùng khuỷu tay thụi nhẹ vào bụng của đầu húi cua, điềm nhiên như không đẩy cậu ta ra, rồi thuận theo động tác đó mở lòng bàn tay ra, giơ chiếc bông tai hình trăng lưỡi liềm lấp lánh: “Giúp tớ tìm xem có đôi bông tai nào như thế này không, tối tớ sẽ mời dùng bữa.”
Mấy nam sinh tản ra đi đến các quầy, Quan Nhã Dương cúi đầu tiến đến quầy trước mặt mình nhìn một vòng, bất giác di chuyển về phía Nguyên Phi Ngư, nhìn nhau mấy giây, Nguyên Phi Ngư trợn trừng mắt với hắn, sau đó hằm hằm quay đầu đi.
Cô nhìn hắn rất lâu, nhìn hắn mỉm cười tự nhiên khi đùa giỡn cùng đám bạn, lại nghĩ đến trong tiệm ăn ngày ấy, hắn tác oai tác quái, càng nghĩ càng thấy hắn giả tạo, chí ít không hề giống với bộ dạng hiền hoà nhã nhặn bên ngoài, như thể nói gì làm gì đều vô cùng điềm tĩnh, thực ra hắn vốn là thằng khốn, tên vô lại cướp nụ hôn đầu của cô.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người cô, cái nhìn hờ hững lại mang vẻ dò xét, con ngươi đen nhánh toả ra luồng sáng mờ ảo khó thấy, chính là luồng sáng toả ra từ đôi mắt đen láy này của anh luôn nhìn Nguyên Phi Ngư khiến cô thấp thỏm không yên.
Trán cô trơn bóng phẳng lỳ, giống như ngọc đẹp mịn sáng, ngũ quan không bị che bởi mái tóc cũng càng thanh tú rõ nét, tướng mạo khá ổn, chỉ có điều trông đẹp như thế nhưng có vẻ cô chẳng biết quý trọng, quay đầu làm bộ mặt hề rất xấu, khẩu khí cay nghiệt mắng mỏ: “Nhìn gì mà nhìn? Muốn ăn đánh hả?”
Giọng của Nguyên Phi Ngư khiến Tần Lạc kinh động, nó quay sang nhìn thấy Quan Nhã Dương, lập tức đánh rơi hộp mỹ phẩm trên tay.
“Quan Nhã Dương, đúng là Quan Nhã Dương, hôm đó thật xin lỗi, không phải em cố ý hôn anh.” Tần Lạc như đứa không có óc miệng cứ lẩm bẩm một hồi với Quan Nhã Dương, giọng nói của nó cứ sang sảng, thu hút mọi cặp mắt của người qua kẻ lại, lập tức ngay sau đó kéo Nguyên Phi Ngư, đẩy đến trước mặt hắn, “Nhưng anh cũng đâu có bị thiệt, dù sao anh cũng được hôn rồi mới đi, tuy không phải hôn em mà là Phi Ngư, à, đúng rồi, Phi Ngư, cô ấy mới quan trọng, em muốn giới thiệu với anh bạn tốt của em, Nguyên Phi Ngư, Nguyên trong nguyên lai (hoá ra), Phi Ngư chính là cá bơi trong biển…”
“Tần Lạc…”, Nguyên Phi Ngư nhảy sổ đến lấy tay bịt miệng Tần Lạc, quay đầu quét mắt về phía Quan Nhã Dương, cảnh cáo hắn: “Tôi không muốn làm quen với anh, mau đi đi.” Có điều những lời cảnh cáo này lại xuất hiện sau mấy câu ba hoa khoác lác của Tần Lạc, có vẻ không đủ sức nặng cho lắm.
Chương 03 Phần 2
Quan Nhã Dương nhìn Nguyên Phi Ngư giống như con gà trống bị chọc tức, trừng mắt nhìn, lông mày dựng ngược, bộ dạng cực kỳ chán ghét anh khiến anh liền cảm thấy nực cười, vì vậy khoé miệng nhướng cao, mỉm cười độc ác, “Tôi cũng không muốn quen biết cô.”
Đã biết hắn là tên khốn nạn rồi, nhưng trước mặt bao nhiêu người lại bị cự tuyệt như thế, thực sự Nguyên Phi Ngư cảm thấy không cách nào tiếp nhận được, cô thả lỏng tay khỏi miệng Tần Lạc, nhặt ba lô trên sàn rồi đeo lên vai, hung hăng đáp lời hắn: “Vậy thì thật cảm ơn anh, tôi thay mặt toàn thể gia quyến cảm ơn anh.”
Nói xong liền lôi Tần Lạc ra khỏi khu mua sắm, Tần Lạc xách mấy túi đồ, bị cô kéo lê xềnh xệch như thế, vẫn còn cố sống cố chết thì thầm phía sau: “Phi Ngư, chẳng phải cậu bảo em trai cậu là cô nhi sao? Toàn thể gia quyến ở đâu chui ra thế?”
Đám nam sinh đi cùng Quan Nhã Dương cũng dần dần bu phía sau hắn, vô cùng thương tiếc nhìn bóng hình Nguyên Phi Ngư và Tần Lạc đang xa dần, rồi quay sang trách móc Quan Nhã Dương:
“Dương à, cậu thật không biết điều gì cả, cậu không thích cũng nên nhường cho bọn tớ chứ, cô gái mặc váy ngắn kia là hoa khôi của trường ta đấy.”
“Đúng đấy, A Dương, cậu không phong độ gì cả, cái cô Ngư gì đó cũng không tồi mà.”
“Thôi đi, chắc chắn A Dương có người yêu rồi, nếu không hà cớ gì mà kéo bọn mình đi tìm bông tai?”
Quan Nhã Dương mặc cho bọn họ làm ồn, con ngươi đen nhánh cuối cùng cũng dừng lại nơi bóng hình gầy gò kia vừa khất dạng, từ từ cau mày.
Anh chẳng có ý gì châm chọc Nguyên Phi Ngư, mà là đối với tất cả nữ sinh anh đều không hứng thú, trong mắt cô như khảm đá quý, toả thứ ánh sáng đáng sợ, thứ ánh sáng ấy kể từ ngày ở quán ăn đó bị cô ột cái bạt tai đã luôn tồn tại trong ký ức của anh, chẳng thể nào xoá nhoà, từng giây từng phút không cách nào khiến anh chợp mắt được, sau đó anh lại nhớ đến bờ môi cô, mang hương vị thanh mát ngọt ngào như vương vấn trên môi anh, khiến cơ thể anh nóng bừng, trong bụng như có một ngọn lửa đang cháy đùng đùng, nóng đến độ bộ phận nào đó trong cơ thể cũng có phản ứng, cuối cùng chỉ có thể nằm dài trên giường rồi bật dậy, xông thẳng vào phòng tắm dùng nước lạnh xối khắp cơ thể, để dập tắt ngọn lửa đang từng giây từng phút làm anh bất an kia.
Tại sao một cô gái lại có sức lực mạnh đến vậy? Một cô gái tại sao lại có ánh mắt kiên định như khảm đá quý như thế? Dù Quan Nhã Dương không sao hiểu nổi, nhưng anh cũng không thể không thừa nhận, anh không hề ghét cô gá