XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220993

Bình chọn: 8.00/10/2099 lượt.

êm được nữa.

Hai bàn tay tôi để trên đùi vô thức nắm chặt. Bên tai trái tôi đột nhiên xuất hiện một luồng khí nóng. Luồng khí ấy lan tỏa khắp người tôi. Một giọng nói quen thuộc cất lên:

– Nhìn này Yuki.

Ren nói, hắn đưa tay kéo đầu tôi nhìn sang hắn, chính xác hơn là nhìn ra cửa sổ.

Một cầu vồng cong cong đủ màu sắc xuất hiện trên nền trời, trông thật lấp lánh.

– Tuyệt thật.

Thế này thì trái tim tôi làm sao còn chỗ cho người khác đây?

CHAP 117: WHISHKY.

Nhìn cầu vồng cong cong đủ màu sắc, trái tim tôi ấm áp lạ thường, cảm xúc đột nhiên dâng tràn.

Ren và tôi cùng ngắm cầu vồng cho đến khi nó biến mất khỏi tầm nhìn mới mỉm cười. Bỗng nhiên chúng tôi đồng loạt quay sang nhìn nhau. Ánh mắt của Ren trở nên sáng rực.

– Lát nữa đừng về nhà, qua kí túc xá đi.

– Tại sao?

Hắn chỉ cười.



Chúng tôi ngồi xe khoảng vài giờ đồng hồ đã trở về The East, tay xách tay mang, tôi và Ren còn phải khuân đồ về kí túc. Nhưng Ren đột nhiên gửi hết chúng về trước rồi bảo tôi cứ từ từ đi bộ về, hắn có việc phải đi một lát.

Tôi chưa kịp phản ứng gì, hắn đã chạy một mạch đi mất dạng. Tôi khó hiểu nhìn theo, nhưng sau đó ngoan ngoãn theo lời hắn nói. Ren dạo này thật sự khiến tôi không thể nào hiểu được, hành tung thì mờ ám, hành động thì đột ngột, hành vi thì khó hiểu.

Tôi thở một hơi mạnh, làn khói trắng bay ra… thì ra mùa hè ở lục địa phía đông lại lạnh như vậy.

Đèn đường bắt đầu được thắp lên, một mình tôi bước đi trên đường đến kí túc xá…

Thật hoài niệm, nó đột nhiên khiến tôi nhớ đến lần đầu tiên đến đó… cũng chính là lần đầu tiên tôi gặp Ren.

Đứng trước cổng kí túc… tôi giật cả mình khi thấy mọi người xì xầm bàn tán loạn cả lên. Người người bu lại một thành tụ xì xào, gần như chắn hết cả lối ra vào. Tôi cũng chẳng quan tâm gì lắm, chỉ là… tại sao ấy nhỉ, họ cũng xuống xe cùng lúc với tôi, vậy mà tôi lại về đến kí túc sau họ… chẳng lẽ tốc độ của tôi tàn tạ đến vậy? Nhưng ban nãy trên đường từ trường đến đây, tôi cũng có thấy học sinh nào đâu…? Quái lạ thật. Họ về đây bằng đường cao tốc?

Tôi khó khăn lắm mới chen vào được, chui qua cổng kí túc, tôi cố gắng len lỏi vào hành lang dẫn vào căn nhà nhiều tầng nơi chúng tôi ở.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sửng sốt.

Hai bên đường đi là những bông hoa hồng to bằng một bàn tay. Thực tế mà nói, đó không phải là những bông hoa thật. Chúng nên hình dạng từ những vệt sáng lung linh, hòa hợp với nhau tạo thành một bông hồng. Ánh sáng ấy luôn chuyển động, khiến bông hoa trở nên thật sinh động, cả một góc đường đột nhiên được thắp sáng. Những bông hoa cứ như thay nhau nhảy múa trên đường, nhiều đến nỗi hoàn toàn không thể đếm được.

Trên đầu là cũng là những vệt sáng, nhưng chúng cong cong trông như cái cầu vồng mà tôi và Ren vừa thấy lúc trưa. Những vệt sáng khác màu xoắn tít vào nhau tạo thành một cái máng cong, trông giống mái nhà vậy. Giống với hoa hồng, những vệt sáng lấp lánh cứ vô tư chuyển động khiến cái máng cong cũng vô cùng kì ảo.

Chậc… ngôi trường này cũng thật là đầu tư a… không ngờ còn có màn chào hỏi khi học sinh ngoại khóa về như thế. Đã được chào đón như vậy, thì tại sao đám lố nhố kia không vào nhỉ? Chơi đùa cả hai ngày rồi vẫn còn chưa mệt hay sao… thì ra vẫn còn năng lượng ở đó già chuyện.

Tôi trưng ra vẻ mặt vô cảm bước vào trong. Những bông hoa hồng cứ như nhảy múa dưới chân tôi… nhưng mà… kì lạ là… chúng theo tôi lên lầu… theo tôi đến phòng 13. Tôi bắt đầu cảm thấy không ổn. Cứ như ai đó đã chuẩn bị thứ này, chính là để chào tôi vậy.

Tôi rụt rè mở cửa. Bên trong tối om, tôi đưa tay mò công tắc đèn thì đầu ngón tay tôi chạm phải thứ gì đó ấm áp. Tôi giật mình rụt tay lại, đồng thời co người lại theo phản xạ. Nhưng bàn tay tôi nhanh chóng bị nắm lại.

Tôi nuốt nước bọt. Trộm à?

– Ai vậy? – tôi lắp bắp hỏi.

Bàn tay đang siết chặt tay tôi đột nhiên kéo mạnh tôi vào trong phòng, theo đó là cánh cửa đóng lại nhanh chóng. Ngay lập tức tôi bị ép vào cánh cửa. Một hơi ấm chầm chậm lan tỏa khắp người tôi… cảm giác thật quen thuộc.

– Ai vậy? – tôi run run hỏi lại… nhưng tôi đã chắc chắn khoảng 90% kết quả… – Ren?!

– Excellent. (tự nhiên thấy từ này hay hay nên Mi dùng luôn :)) cơ mà tự nhiên dùng tiếng Anh nên thấy cũng kì :)) cơ mà tự nhiên thôi mà) – giọng nói quen thuộc của Ren đã một lần nữa khẳng định thay cho câu trả lời.

– Anh tự nhiên làm gì…? – tôi nhíu mày hỏi, chưa hết câu thì hắn đã nuốt trọn lời nói của tôi bằng một nụ hôn. Tôi thản nhiên nhắm mắt tận hưởng, còn khó khăn đáp trả hắn.

Dù có nhắm mắt đi chăng nữa, thì khi ánh sáng trước mặt đột ngột thay đổi, mắt bạn sẽ cảm nhận được gì đó (điều này hình như khoa học chưa chúng minh, kinh nghiệm của Mi thôi).

Tôi có cảm giác mọi thứ đang sáng lên. Tôi mơ hồ nhận ra, hắn đã mở đèn.

Sau một hồi, hắn mới buông tôi ra. Tôi từ từ mở mắt. Căn phòng lúc này làm tôi hoàn toàn hoảng hốt… đúng hơn là ngạc nhiên.

Tôi ngơ ngác, khuôn mặt tôi lúc này chắc đang… ngu ra…

Ren cười nhẹ, hắn véo má tôi, rồi nắm tay tôi kéo đi.

Cả căn phòng tràn ngập gấu bông và hoa hồng, chính là những bông hoa bằng