Disneyland 1972 Love the old s
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214233

Bình chọn: 8.00/10/1423 lượt.

Anh! Gọi rượu đi. Ngày vui như hôm nay phải uống rượu cơ! – tôi làm nũng, nũng qua nũng lại một hồi, Ren liền chịu thua gọi một chai rượu vang.

Dạo gần đây tôi phát hiện, Ren ngoài đưa ra những yêu cầu vô lý với tôi thì đặc biệt cưng chiều tôi mỗi khi tôi làm nũng… thế này thì hay rồi… cuối cùng cũng phát hiện ra điểm yếu của hắn!! Tôi tha hồ mà sai khiến nam thần!!! Tôi vui ra mặt, cười không ngớt! Hôm nay đúng là ngày vui nha!

Ajita và Chito đang ngồi bên kia, ăn mặc như đang dự vũ hội, chậm rãi thưởng thức bữa tối sang trọng. Tôi và hắn bên này, thập thò lấp ló (thật ra chỉ có tôi thôi), chốc chốc tôi lại nốc rượu rồi cười sảng khoái. Ren gọi cho tôi biết bao nhiêu là món ngon, hắn bảo bù lại cho bữa trưa tôi gần như chưa ăn được gì.

Lời kể của Ajita.

Tôi và Chito sau khi dự lễ ở trường thấy đã trễ liền đến luôn nhà hàng dùng bữa tối. Tất nhiên, cả hai chúng tôi đều nhận ra sự hiện diện của hai người lấp ló ở một góc khuất bên kia… chỉ ngầm ngầm khẳng định, chứ không ai đề cập đến.

Yuki à… em lộ quá rồi. Anh có một lời khuyên, sau này đừng làm thám tử nhé… chắc chắn sẽ thất nghiệp dài dài.

Tôi gắp cho Chito một phần thịt.

– Cảm ơn anh. – em cúi đầu ngượng ngùng. Nhìn khuôn mặt đỏ ửng đó, tôi chỉ thấy trong mình rạo rực một cảm giác bất thường.

– Ừ. Anh cũng cảm ơn em.

– Tại sao? – Chito cho ngay vào miệng miếng thịt ban nãy.

– Cái ly em tặng anh, dùng để uống nước rất là ngon. – tôi cười cười, đồng thời đưa ly rượu lên mấp môi.

– Anh… nói gì thế… ngon là do nước chứ. – Chito bối rối cúi gằm mặt, lớp hồng hào càng rõ hơn. Tim tôi đập mạnh.

Người con gái trước mặt tại sao lúc trước lại không thể nhận ra cô ấy đáng yêu đến dường này! Chẳng lẽ tôi lại mù quáng đến thế?

Chính vì cái bản tính trẻ con lương thiện và dịu dàng kia đã thu hút tôi, tôi cảm thấy cô bé này rất đáng yêu. Ở cạnh Chito, tình cảm lớn dần khi nào tôi không hay. Vài lần em vô tình tỏ tình với tôi, tôi cũng chỉ cho là em đang đùa, chỉ là một chút rung động bởi em rất vô tư và ngây thơ. Nhưng sau cái lần đó, tôi đã quyết định sẽ có ngày hôm nay.

Sau ngày hôm nay, tôi có thể thoải mái chạm vào em, thương yêu em, chiều chuộng em như những gì Ren đã làm với Yuki.

Cái lần đó là một buổi chiều nọ. Tôi đang trên đường sang thư viện tìm chút tài liệu thì tình cờ trông thấy Chito đang đứng ở sân sau, định gọi em nhưng tôi phát hiện ngoài em còn sự hiện diện của một người khác… là một bạn nam cao ráo khá là điển trai. Cậu ta thốt ra một câu khiến tôi chết đứng:

– Chito, anh thích em lâu rồi. Làm bạn gái anh nha.

Lúc này trong trái tim tôi dông bão kéo đến ngùn ngụt, tôi rất khó chịu! Đã rất lâu rồi tôi không có cái cảm giác này… sợ mất mát, sợ cô gái đó sẽ rời xa mình, sợ hằng đêm mơ thấy hình ảnh cô ấy nằm trong lòng một người con trai khác. Từ trước đến nay, anh nổi tiếng là luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh hóa đá, một bước cũng không nhấc lên nổi.

Người ta cũng đẹp trai, dù không đẹp bằng tôi (ặc, cái này là lo quá hóa khác thường) nhưng vẫn không khỏi thấy bất an. Giờ phút đó tôi mới nhận ra tôi thích em đến nhường nào, sợ em biến mất trong cuộc đời mình.

– Xin lỗi nhưng tôi đã có người mình thích rồi. Xin lỗi. – Chito cười xuề xòa, nụ cười trong sáng tựa thiên thần, nụ cười cứu vớt tâm hồn đang lung lay của tôi.

– Người đó đâu có thích em. Đúng không? Em chưa có bạn trai mà. Hãy nhận lời anh đi. – cậu ta kiên quyết, ánh mắt lóe sáng.

– Xin… Xin lỗi nhưng tôi không thể. – em bắt đầu cảm thấy khó xử. Bản tính lương thiện là vậy, không thể đáp trả lại được tình cảm của người khác sẽ cho là bản thân đã làm tổn thương người ta. Chito toan rời đi thì bị cậu ta giữ tay lại. Nhìn cổ tay trắng ngần mảnh khảnh trong bàn tay to lớn kia, tôi sôi máu… Lần đầu tiên tôi thấy như món đồ ưa thích của mình đang bị bức đi.

– Quen thử cũng được. – ánh mặt cậu ta khẩn khoản.

– Xin lỗi. – Chito cũng chỉ biết lặp lại câu này.

– Vậy… tặng cho anh một nụ hôn xem như quà xin lỗi được không? – cậu ta vừa dứt lời, chưa kịp để Chito trả lời đã tự mình kéo em sát vào người mình, hai tay đã luồn sang siết chặt eo em.

– Cái này không được! – Chito vùng vằn.

Tôi điên tiết bước đến, mặt hằm hằm rất khó coi.

– Em đang làm cái gì vậy? – giọng tôi lạnh te.

– Em… – em định lên tiếng thì tôi cắt ngang. Tôi ra mặt không phải để làm khó làm dễ em, cũng không phải để em khó xử, mà là để ngăn tên kia.

– Tôi không hỏi em, tôi hỏi em. – tôi đánh mắt vòng từ Chito sang tên kia.

Hắn ta nhíu mày có hơi giật mình liền buông Chito ra, em run run lại gần tôi, khẽ níu lấy vạt áo tôi. Tôi thở dài. Lúc này phải chi tôi có thể ôm em vào lòng để bảo vệ che chắn.

– Tôi hỏi em đang làm gì người ta! Cưỡng hôn à? – tôi gằn giọng.

– Em xin lỗi. Em xin lỗi. – cậu ta hoảng loạn trước cái lườm của tôi, liền cúi đầu xin lỗi rồi quay lưng bước đi thật nhanh.

Sau khi cậu ta đi rồi, nơi đây tôi và Chito cũng chỉ đứng yên, mặt đối mặt, mắt đối mắt, không nói một lời nào. Chỉ có tiếng lá bị gió cuốn xào xạc, những khóm cây run rẩy.

Tôi nhìn