Polly po-cket
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214202

Bình chọn: 8.00/10/1420 lượt.

ra quá nhanh, em vẫn chưa kịp thích ứng được với việc em đã là bạn gái anh. – Chito nói. Nói xong thì cúi gằm mặt ngượng ngùng. Tôi mỉm cười hạnh phúc.

– Nếu em còn nói những lời dễ thương như thế thì đừng trách anh. Khả năng tự kiềm chế của anh không tốt như Ren đâu.

Chito rất hiểu chuyện ngay lập tức ngượng chín mặt. Nhìn gò má phúng phính ửng hồng kia tôi chỉ muốn cắn cho một cái.

– Được rồi, về thôi. – tôi đứng dậy rồi đưa tay ra trước mặt Chito.

Em ngơ ngác một lát rồi mới đặt tay mình vào tay tôi. Đúng là rất ngây thơ!

Tôi nắm chặt tay em, ngang nhiên lồng những ngón tay mình vào tay Chito khẽ siết chặt. Em đi bên cạnh tôi chỉ mỉm cười – nụ cười đã vô tình chiếm trọn trái tim tôi từ khi nào không hay.

CHAP 146: *AI GỢI Ý ĐI HUHU*

Lời kể của Yuki.

Đang ngoác miệng cười vì viễn cảnh hường phấn bên kia, tôi hoảng hồn khi thấy Ajita nắm tay Chito kéo nhỏ về phía bàn của tôi và Ren. Thôi xong… rõ ràng là bị nhìn thấy rồi!

Ajita và Chito ngồi xuống hai chiếc ghế còn lại. Ren không nói gì, hình như hắn đã biết từ trước hai người họ đã phát hiện ra chúng tôi. Tôi chỉ có thể trầm mặc.

Không khí ở bàn của chúng tôi trở nên thật quái dị. Từng đợt từng đợt gió lạnh thổi tới khi tôi không kiềm được run nhẹ. Tôi nhìn hai cái người đang tay trong tay kia cười cười:

– Haha… thật trùng hợp quá! Hai người cũng đến đây ăn ư?

– Phải rồi. Trùng hợp thật đấy! – Chito nói mà giọng đều đều, khuôn mặt lạnh không lạnh, nóng không nóng, vô cảm!

– Haha… thức ăn ở đây ngon nhỉ? – tôi bèn đâm đầu theo lao.

– Ừ. Ngon lắm. Nhưng không ngon bằng thịt cậu đâu Yuki ạ. – Chito khẽ cười, nụ cười đó làm tôi giật mình. Gì chứ!? Chito thiên thần của tôi đâu rồi? Trả cô ấy lại đây đi. Huhu!

– Haha… thôi trễ rồi. Tớ ăn cũng no rồi. Về thôi về thôi! – tôi cười tít mắt vội vã đứng dậy đẩy ghế chạy đi.

– Được lắm. Mà tôi không ngờ cậu lại hùa theo cô ấy. – Chito lườm hắn một cái.

– Tôi không thể để vợ mình chạy lung tung được. – hắn nhún vai như thể bản thân chẳng có lỗi gì rồi cũng đứng lên đi theo tôi. Hắn là dính tôi 24/24.

Hai người kia cũng sớm không tính toán so đo cùng chúng tôi về nhà. Chúng tôi kết thúc một buổi tối vui vẻ bằng cuộc rượt đuổi ngoạn mục vì tôi lén núp trong tủ quần áo ở phòng Chito trông chờ kịch hay.

Ren biết lý do cũng chỉ đen mặt lại búng trán tôi một cái:

– Em đúng là lắm trò.

Tôi nhăn nhó, nhưng một lát sau lại cười khì.

Chúng tôi sau khi cãi vã ầm ĩ lại tổ chức một bữa tiệc liên hoan ở tiền gia.

Về mảng nấu nướng thì cả bốn chúng tôi cùng xuống bếp. Và trong bếp lại xuất hiện một tràn âm thanh… khá là quái lạ.

– Này! Đừng bỏ nó vào lúc này! Chờ một lát nữa. – một giọng nam.

– Cái này sử dụng như nào nhỉ… Á! – một giọng nữ.

– Ối. – giọng nữ khác.

– Đừng đừng! Chưa được bỏ vào, trộn cho đều đi đã! – giọng nam còn lại lát sau lại vang lên đầy hoảng hốt.

– Bỏ thêm vào. – một giọng nữ.

– Đủ rồi. Vừa ăn rồi mà! – một giọng nữ khác.

– Phải bỏ thêm, còn nhạt lắm! – giọng nữ kia.

– Cái đó là muối đúng không? – một giọng nam.

– Là bột ngọt mà. – giọng nam khác vang lên, rất là chán chường.

– Ơ… lỡ bỏ vào rồi. – giọng nam…

– Ế,… cái đó chưa cắt ra.

– Kệ đi.

– Kệ sao được! Gặm nó có mà sái quai hàm á!

– Lỡ tay rồi, kệ nó đi. Đợi nó chín rồi cắt ra sau.

– Ối! Nóng! – một giọng nữ.

– Em có sao không? Mau đi xả nước vào tay. – một giọng nam, rồi người nam ấy túm lấy tay người nữ kéo vào bỏ xuống dòng nước. Người nữ đó ánh mắt long lanh cảm động.

– Ơ… cái đó hình như tớ mới bỏ vào mà. Sao cậu lại gắp ra.

– Cái nào cơ?

– Miếng nào nhỉ?

– Thôi chiên lại hết từ đầu đi.

– Khét mất!

– Kệ. Khét thì bỏ.

– Ôi… tim tôi… thần kinh tôi… có khi nào vì căng quá mà đứt luôn không?

– …

Còn một loạt những tiếng như “Xèo, bong, cheng, xoảng, tủm, chát, lách tách, lọc ọc,…” vì chúng quá tạp âm nên tạm thời bỏ qua. Sau nửa tiếng loay hoay trong bếp, bốn bạn trẻ của chúng ta cuối cùng cũng yên vị trên bàn ăn nhìn thành quả của mình ngập bàn mà cười toe toét. Làm cho một rừng thức ăn thế này xử gì hết?

Ăn uống nó say, tôi say quắc cần câu trong lúc rửa chén đã từ từ ngã ra sau rồi nằm luôn ra sàn ngủ. Ren đang lau bàn trợn mắt ếch nhìn tôi nằm dài trên sàn, vội chạy đến bế thốc tôi lên, mặt trắng bệt:

– Em sao thế? Mau tỉnh dậy! Yuki!!! Yu…

Tôi trở mình chép miệng. Mặt Ren ngay lập tức cứng đờ.

– Vậy mà ban nãy nói em chưa say. Cái cô ngốc này… thật là… – hắn lầm bầm lèm bèm đưa tôi lên phòng ngủ trước.

Chito đang xếp chén lên tủ chén liền phì cười. Ajita lau khô chén dĩa đưa Chito cũng cười nốt.

Sau khi tôi đã yên vị trên phòng, Ren mới trở xuống bếp, ba người chia nhau làm hết công việc của tôi rồi ai về phòng người nấy. Tôi lăn qua lăn lại trên giường vẫn còn ngáy khò khò, vô thức thì thào tên Ren.

Đâu đó trong giấc mơ, tôi nghe tiếng hắn thì thầm:

– Cái đồ ngốc nhà em, anh cũng thật ngưỡng mộ bản thân có thể kiềm chế được mình đến bây giờ.



Từ sau hôm đó chúng tôi nghỉ hè, cả ngày chỉ ở lì trong nhà bày trò quậy phá. Hồ bơi trở thành địa điểm hẹn hò lí tưởng của tôi và Chito. Ren và Aj