XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214212

Bình chọn: 10.00/10/1421 lượt.

em chăm chú. Ánh mắt đó, vẻ mặt đó, tôi tham lam muốn độc chiếm, muốn em chỉ là của tôi, muốn em chỉ thuộc về mình tôi, muốn tôi là người đàn ông duy nhất trên đời này được nhìn ngắm em.

Đừng nói người trưởng thành như tôi sẽ không có những suy nghĩ độc chiếm trẻ con đó… người nào nói vậy nhất định sẽ thấy mình thật sai lầm khi tự bản thân đã lớn lên.

Càng lớn, càng trải qua nhiều năm tháng của cuộc đời, tôi càng ích kỷ hơn. Những suy nghĩ đó cũng sẽ sâu sắc hơn nhiều.

Chito lặng nhìn tôi rồi bật khóc. Tôi hoảng loạn lắp ba lắp bắp:

– Em sao thế? Em có sao không? Sợ lắm à? Em ổn chứ? Thằng đó làm gì em rồi? Có cần anh bắt nó đến quỳ dưới chân em cho em tự xử không? Chito à. Em phải nói gì đó đi thì anh mới hiểu được. Đừng khóc nữa.

Chito thì vẫn cứ khóc, còn cố gắng bỏ chạy khỏi tôi. Tôi liền cầm lấy cổ tay em, cầm thì cầm rồi tự khinh bỉ mình. Tôi thật chẳng khác nào tên ban nãy… vậy mà còn hùng hồn mắng chửi người ta.

Chito vẫn cứ vùng ra, tôi liền níu lấy em, đưa ngón tay vụng về gạt nước mắt.

– Anh… cho em yên tĩnh một lát. Em muốn ở một mình. – Chito run rẩy, cả người em run rẩy, cả cánh tay em cũng run rẩy.

Tôi xót xa buông tay. Chito liền chạy đi. Việc có người tỏ tình với em… đáng sợ vậy sao?

(Là lá la… lời kể của Mi nè!

Thật ra suy nghĩ lúc đó của Chito chính là vừa giận mình vừa tủi thân vừa cảm thấy xấu hổ khi người mình thích đã chứng kiến mình bị cưỡng bức nên mới nhất thời xúc động mà òa khóc. Ajita lại cho là Chito sợ. Cô nàng này mà sợ ai. Sau đó do đã bình tĩnh lại, Chito mới xem như không có chuyện gì xảy ra, vờ vờ vịt vịt giả ngây ngô.)

Tuy sau đó Chito đã cư xử rất bình thường, nhưng tôi vẫn thấy cô bé này rất mỏng manh yếu đuối. Cảm giác muốn che chở bảo bọc dâng trào, khiến tôi sắp không kiềm chế được nữa. Nhiều đêm muốn lén vào phòng Chito ôm em ngủ nhưng tự cốc đầu rồi tự chửi rủa bản thân. Vậy nên, tôi quyết định sẽ tỏ tình!

Quyết định vừa được đặt ra thì tôi lâm vào tình trạng dở khóc dở cười. Tôi phải cùng Ren đến lục địa trung tâm. Tôi đành phải dời việc này lại.

Suốt khoảng thời gian xa Chito, nỗi nhớ gặm nhắm từng ngày, từng giờ một, đến khi trở về thì rất muốn xông vào phòng họp ôm lấy em… nhưng nghĩ lại mình đâu có tư cách gì. Nhìn em nghiêm túc bên trong, tôi chỉ biết tự cười khổ.

Là lỗi của tôi, vì tôi ngu ngốc không sớm nhận ra tình cảm của mình dành cho em, để giờ bất lực không thể làm gì. Nhưng hành động của em khiến tôi rất bất ngờ, và không khỏi hạnh phúc.

Em ôm chầm lấy tôi, tựa như thiên sứ từ trên trời bay xuống. Lúc đó thì hạnh phúc dâng trào, cả người tôi lâng lâng.

Bây giờ trước mặt tôi là một Chito xinh đẹp, khoảng cách giữa chúng tôi cũng rất gần. Tôi mỉm cười lại gắp cho cô nàng thức ăn. Mỗi lần như vậy, em chỉ ngại ngùng cúi xuống ăn.

Sau khi dùng bữa xong, tôi mới đặt một hộp nhựa bọc vải nhung bên ngoài lên bàn. Chito mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi, hình như đã đoán ra được gì đó, em vui vẻ ra mặt.

Tôi liền đẩy nó về phía em mỉm cười:

– Anh không biết làm thế nào cho thật lãng mạn, nhưng anh đã cố gắng hết sức.

Chito vẫn im lặng, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi. Tôi khẽ hắng giọng:

– Anh biết em có rất nhiều vệ tinh… nên anh muốn giúp em tránh khỏi bị làm phiền. Ý anh là…

– Hì hì…

– Anh muốn bảo vệ em, với tư cách là một người bạn trai. Có được không? – tôi đưa đôi mắt trìu mến nhìn Chito.

– Thật ạ? – em ngây ngô hỏi lại, trên mặt không giấu nổi nụ cười.

– Anh nói dối em làm gì? Ngượng chết được. Không thấy anh rất cố gắng sao?

– Được! Được! Được mà! – Chito ngô nghê cười.

Dù đã biết trước tình cảm của em, nhưng khi chính thức trở thành bạn trai của người ta, tôi vẫn cảm thấy cực kì hạnh phúc… còn hạnh phúc hơn trước kia, hơn bất cứ khi nào hết. Không gian xung quanh đột nhiên biến thành màu hồng.

– Vậy thì… – tôi định nói gì đó để phá vỡ không khí ngượng ngập này. Nhưng mà lên tiếng rồi lại không biết phải nói gì nữa.

– Em rất vui. – Chito cười toe toét nhìn tôi. Đôi mắt sáng rực khiến cả người tôi gần như nhũn ra, đến đầu óc cũng trì trệ không thể suy nghĩ được gì khác – Em còn nghĩ anh không thích em.

– Suy nghĩ lung tung. Đưa tay em đây.

Tôi một tay chìa ra phía trước một tay chậm rãi mở cái hộp trên bàn. Chiếc nhẫn bằng bạc trang trí đơn giản nhưng tinh tế hiện ra.

Chito khẽ đặt tay mình vào bàn tay tôi. Chạm vào rồi thì cả người tôi như có luồng điện chạy qua, hơi ấm từ tay em truyền sang tay tôi một cách nhanh chóng. Chạm vào rồi tôi mới cảm nhận được kích thước tay của hai chúng tôi chênh lệch quá lớn. Bàn tay trắng muốt ấy gọn ghẽ nằm trong tay tôi.

Tôi chậm rãi từng chút một đưa chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út của em. Chito tặng cho tôi một nụ cười rực rỡ, ấm áp soi sáng trái tim tôi.

Chiếc nhẫn vừa khít. Chito đưa chiếc nhẫn lại gần quan sát chăm chú, trên môi vẫn là nụ cười ấm áp ấy, đôi mắt em sáng long lanh. Chito đột nhiên nói, ánh đèn rọi lên chiếc nhẫn thật lấp lánh, cả khuôn mặt em như bừng sáng, em cười ngây ngô:

– Đến bây giờ em vẫn nghĩ đây là mơ.

– Em lại nói nhảm rồi. – tôi khẽ khàng trách móc.

– Mọi thứ diễn