ắm. Vào lớp anh tập trung cao độ mọi nỗ lực học tập. Anh luôn làm đủ các cách để hiểu bài, thuộc bài, làm bài tập tại lớp. Thời gian ở nhà anh dành cho việc khác.
Sao Khuê thán phục:
– Đâu phải ai cũng làm được như vậy.
Viễn mỉm cười:
– Nếu có gắng sẽ làm được.
Khuê chớp mi:
– Em đúng là lười khi so với anh. Thật xấu hổ.
Viễn mỉm cười:
– Từ nhỏ anh đã được rèn luyện nên quen chịu đựng mọi nhọc nhằn, cực khổ. Anh là hòn đá xanh xù xì, em là viên ngọc tinh khiết mong manh, làm sao lấy đá so với ngọc được.
Sao Khuê không chịu:
– Em không phải là ngọc mà chỉ là một con nhóc.
Viễn nồng nàn nhìn cô:
– Em là Sao Khuê, là ngôi sao nhấp nháy trong hồn anh thôi. Em có muốn thế không?
Mặt Khuê nóng bừng bừng. cô khe khẽ gật đầu và nghe tim rưng rưng một nỗi niềm rất lạ.
Khuê tiếp tục nghe Viễn nói về những người trong gia đình anh. Cô tưởng tượng ra một căn nhà nhỏ, đơn sơ, ấm cúng với một bà cụ tóc đã bạc, nhưng còn rất khoẻ mạnh, hai vợ chồng trung niên thơm thão, thuận hoà sống hạnh phúc bên câu con trai xốc vác, bản lĩnh, hiếu để. Người con trai ấy đang ngồi trước mặt cô, đang làm trái tim cô thổn thức khôn nguôi.
Viễn nói:
– Ước gì ngày nào cũng được ngồi bên em như vầy.
Sao Khuê buồn hiu:
– Điều này chắc khó. Thời gian gần đây mẹ không thích em đi sớm về muộn, mẹ không muốn em làm tình nguyện viên đường phố nữa.
Viễn nhíu mày:
– Tại sao lại như vậy?
Sao Khuê lắc đầu. Thật khó mở lời với anh rằng tại Lĩnh. Mẹ đang cô tạo điều kiện cũng như cơ hội để Lĩnh tiếp cận cô. Mẹ hy vọng nhất nên nhốt cô trong nhà như nhốt một con chim trong lồng, như thế sẽ không sợ ai bắt mất cô, hoặc sợ cô bay mất.
Mẹ không hề biết Khuê đang… với Viễn, bà ma biết chắc cô sẽ được đưa đón ngày hai buổi đến trường. Chỉ nghỉ thế thôi, Khuê đã muốn rụng rời.
Viễn trầm giọng:
– Nghĩa là chúng ta khó được gặp nhau?
Sao Khuê vẽ những vòng tròn trên mặt bàn:
– Vâng, sẽ khó đó.
– Như vậy nghĩa là lúc nãy em tới trễ không phải vì hư xe?
Sao Khuê rưng rưng muốn khóc khiến Viễn nát cả lòng. Hơi chồm người qua bàn, anh nắm tay cô và đan những ngón mềm ấy vào tay mình. Anh bỗng sợ cảm giác có nhau mà như xa khi nghĩ sau cuộc gặp gỡ này, mỗi đứa sẽ một nơi, không liên hệ với nhau được.
Điện thoại cho Khuê không phải dễ, Viễn đã gọi ba lần mà chỉ duy nhất một lần Khuê bắt máy, hai người mới nói chuyện được dăm ba câu vu vơ là đã ngừng. Hai lần sau, Viễn chỉ nhận được mỗi câu khô khốc của bà Hiệp:
– Khuê không nghe điện thoại giờ này
Rồi tiếp theo là tiếng gác máy mạnh như tiếng búa gõ vào đầu. Tiểu thư của anh được gìn giữ cẩn thận quá, anh cũng khổ khi muốn gặp cô bé.
Viễn trầm tĩnh:
– Mẹ Khuê không muốn em có một người bạn như anh đúng không?
Sao Khuê thở dài:
– Mẹ luôn quan tâm tới những mối quan hệ của em. Trước đây đã như thế, bây giờ càng gắt gao hơn khi biết mẹ anh điện thoại cho em hàng đêm.
Viễn bóp nhẹ bàn tay cô:
– Anh có thể hình dung mẹ Khuê lo lắng như thế nao khi biết em quen một người mà bà không muốn.
Sao Khuê buồn bã:
– Em rất khổ tâm vì quan niệm hẹp hòi của mẹ. Bà luôn đặt nặng vấn đề gia thế,
– Em không dồn anh vào chân tường mà thật ra chúng ta đang đứng ngay chân tường. Phải làm sao hả anh?
Viễn từ tốn:
– Cách thứ nhất là chúng ta cùng trèo qua bức tường ấy và trốn đi. Cách thứ hai anh sẽ đường đường mở rộng cổng và đưa em ra khỏi nhà. Tình cảm của anh chân thành trong sáng, bản thân anh ngay thẳng cương quyết. Anh sẽ chọn cách thứ hai để thoát khỏi bức tường phân định đầy thành kiến ấy.
Sao Khuê tròn xoe mắt nhìn Viễn. Cô thấy anh thật táo tợn trong cách nghĩ. Nếu ba mẹ dồn Khuê vào chân tường, cô sẽ theo Viễn đi khỏi nhà.
Mới tưởng tượng thôi, Khuê đã thấy hết sức lãng mạn. Với cái xe ba bánh máy, Viễn tha hồ chở cô đi tới tận cuối trời. Lúc đó ba mẹ có hối hận cũng muộn rồi.
Hồi hộp, Sao Khuê hỏi:
– Sau đó thì sao hở anh?
Giọng Viễn nữa đùa nữa thật:
– Anh sẽ đưa em vào sống trong nhà Mở với bọn nhỏ. Ở đó chắc chắn em sẽ học được nhiều điều cho bản thân.
Khuê lo lắng:
– Nhỡ em không hòa nhập được thì sao?
– Thì anh sẽ đưa em về nhà, nơi có những bức tường rêu cũ kỹ mà em từng thoát ra.
Mặt Sao Khuê xìu xuống:
– Vậy mà nãy giờ em tưởng anh nói thật không hà.
VIễn mỉm cười:
– Lẽ nào chúng ta lại phải làm như vậy hả nhóc. Anh tin rồi mẹ Khuê sẽ có cái nhìn đúng về anh.
Sao Khuê im lặng cô cầu mong là như thế vì trong mắt nhìn của Khuê, Viễn rất đáng trân trọng. Có thể gia đình anh nghèo so với gia đình Lĩnh, hoặc gia đình cô, nhưng bản thân anh hơn hẳn Lĩnh. Khuê tự hào về điều đó nên cho dù biết sẽ gặp khó khăn trắc trở khi quen anh, cô cũng can tâm chấp nhận.
Nhạc từ cái loa của quán vang lên bài “A time for us” làm tim hai người như thổn thức.
“Giây phút ban đầu ngay ta gặp nhau. Mắt yêu thầm trao những câu tâm tình… Biết bao là âu yếm… ”
Sao Khuê nhìn anh:
– Em không muốn chúng ta như Roméo and Juliet đâu. Bi thảm lắm.
Viễn vỗ nhẹ tay cô:
– Chúng ta là chúng ta chứ chúng ta không như ai hết. Khuê không phải lo. Anh rất thích nghe em ríu ra ríu rít. Hãy nói về m