gia, không những biết đoán chữ, lại còn kiêm luôn thầy phong thủy, phán câu nào câu nấy đều hợp tình hợp lý, đến cuối buổi lại cuỗm thêm của Vương Tư Vũ 50 tệ nữa, nhưng Vương Tư Vũ cũng không chịu thua thiệt, hắn cướp từ của Chu Yêu Đồng một cuốn “Mười sáu chữ Âm Dương phong thủy bí thuật”, còn ép ông ta tặng ột chữ. Chu Yêu Đồng nghiến răng keng kéc, luôn miệng la hét om sòm nói vụ làm ăn này mình lỗ to rồi, nhưng trước sự đeo bám dai dẳng của Vương Tư Vũ, vị đại sư bói toán cấp quốc gia đành khuất phục, dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay Vương Tư Vũ một chữ “Hoàng”. Vương Tư Vũ lập tức tin tưởng thêm vài phần vào vị cao nhân này, ông ta tài đến độ đoán ra được mình thích xem sách khiêu dâm. (Ghi chú: Sách khiêu dâm nguyên văn Hán Việt là “Hoàng thừ’.)
Theo như cách nói của Chu Yêu Đồng, tòa nhà này mang khí âm quá nặng, rất dễ xảy ra tai nạn, phải nghĩ cách gì hóa giải mới được, Vương Tư Vũ hốt hoảng hỏi có cách nào, Chu Yêu Đồng cười tủm tỉm hòi ngược lại: “Thì lấy dương bổ âm, nếu không còn có cách nào nữa?”
truyện cập nhật nhanh nhất tại chấm
Đang lúc Vương Tư Vũ đăm chiêu suy nghĩ làm thế nào lấy dương bổ âm, Chu Yêu Đồng cười ý nhị một tiếng, nói lớn: “Tôi phải rời khỏi đây rồi! Nếu chúng ta có duyên thì 3 năm sau sẽ gặp lại ở Bắc Kinh.”
Vương Tư Vũ mỉm cười không nói gì, dù cho Chu Yêu Đồng có đoán đúng thân thế của hắn thì hắn cũng không định đến Bắc Kinh trèo cao, tất cả chỉ vì không muốn mẹ mình ở dưới suối vàng biết được sẽ không vui.
Lại qua thêm mấy ngày, Trương Dương bí thư đích thân kí tên phê duyệt vào bản phương án đấu thầu xong đưa xuống, Vương Tư Vũ gọi đến đại học Hoa Tây, thông báo sẽ sắp xếp một chiếc xe tới nơi đón 5 vị chuyên gia về lĩnh vực liên quan về tư vấn, trong số đó có một vị giáo sư già đang hưởng lương phụ cấp của quốc vụ viện, trong trường đại học Hoa Tây có thể nói là đức cao vọng trọng.
Mấy vị chuyên gia quả nhiên cừ khôi, họ đã biến buổi xét thầu thành buổi thi xét tốt nghiệp, tình huống éo le cứ xuất hiện liên tục, trong cuộc trao đổi với đại diện các công ty tham gia đấu thầu, 5 vị chuyên gia thi nhau dẫn chứng các lý thuyết học thuật về thân thiện với môi trường, an toàn chất lượng, giá thành vật tư… vặn vẹo đủ điều, rất nhiều vị giám đốc và ông chủ công ty bị hỏi đến ngớ mặt ra, đành lủi thủi rời cuộc chơi.
Vương Tư Vũ ngồi im lặng lắng nghe, kí ức từ thời còn mài đũng quần trên ghế giảng đường ùa về, hồi đó bọn sinh viên như hắn cũng không ít lần bị giảng viên hành cho ra trò. Mời chuyên gia tham gia công tác chọn thầu rõ ràng là một phương án thành công, sau khi thông qua mấy vòng tuyển chọn và đàm phán về giá cả, cuối cùng một công ty trang trí có thực lực trên tỉnh đoạt được gói thầu công trình.
Thế nhưng giám đốc dự án của công ty TNHH trang trí Tự Nhiên Mỹ tỉnh Hoa Tây lại không vui nổi, vị Vương trưởng phòng này quá ác rồi, lúc đàm phán giá cả ười mấy người đua nhau ép giá xuống, món lợi nhuận vốn ít ỏi cử thế bị giảm đi từng chút một, đến cuối cùng còn bị Vương Tư Vũ đích thân chém thêm một nhát, công trình này mà nhận làm thì chẳng còn lợi nhuận nào, thậm chí làm không tốt phài bù lỗ thêm mấy chục vạn nữa kìa. Giám đốc Trương vốn định phủi tay áo ra đi, nhưng ông chủ công ty lại chỉ đạo dù có lỗ chút ít cũng phải làm, cứ xem như làm công trình mầu giúp quảng cáo cho công ty vậy, giám đốc Trương thế mới nhăn nhó đặt bút ký tên vào họp đồng.
Công ty Tự Nhiên Mỹ thiết kế ra một phương án độc đáo, áp dụng khoa học công nghệ tân tiến nhất vào công trình, ví dụ như thêm vào tấm thu năng lượng mặt trời trên tường để cung ứng điện cho cả tòa nhà, như vậy khi hấp thu đủ ánh sáng mặt trời có thế tự cung tự cấp điện năng, chỉ tính riêng tiền điện tiết kiệm được hàng năm đã vào con số mấy mươi vạn.
Chỉ có điều họ không ngờ phương án tân tiến trên được chấp nhận không phải vì nó độc đáo hay thân thiện với môi trường, mà chủ yếu vì Vương trưởng phòng muốn lấy dương bổ âm cho tòa nhà theo lời thầy phong thủy Chu Yêu Đồng.
Phải công nhận công ty Tự Nhiên Mỹ quả nhiên có thực lực, họ còn áp dụng công nghệ vệ sinh không cần giấy, chỉ cần gắn một thiết bị cảm ứng lên bồn cầu, sau khi trút bầu tâm sự xong nước sẽ tự động phun ra vệ sinh sạch sẽ, trong quá trình thử nghiệm, Vương Tư Vũ không chuẩn bị trước, bất ngờ bị nước phun ra ướt hết quần áo. Chu thư ký trưởng nhíu mày suy nghĩ một lát, lập tức chỉ đạo thay đổi phương án, trong phòng vệ sinh riêng của các lãnh đạo thành ủy chỉ cần lắp đặt thiết bị truyền thống là được, còn những phòng ban khác có thể áp dụng thiết bị mới. Chu Tùng Lâm còn nói đùa: “Phun ướt quần Vương trưởng phòng chả có gì to tát, nhỡ như phun ướt quần của bí thư thành ủy thì đó là một sự kiện chính trị rùm beng chứ chẳng phài chuyện đùa.”
Sau khi công tác đấu thầu kết thúc, vụ việc nhận được sự quan tâm của giới truyền thông toàn tỉnh, rất nhiều tờ báo viết bài đăng tin. Trương Dương bí thư khi trả lời phỏng vấn của phóng viên phát biểu rầng đây là một cách làm mới trong công tác đấu thầu các công trình của chính quyền thành phố Thanh Châ