ngươi đâm Triệu Sưởng một kiếm thì sao ?”
“Cái gì ?” trong mắt Nạp Lan Sơ Thần chợt lóe lên hoảng sợ , theo bản năng hỏi lại !
Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch phảng phất như không nghe được câu hỏi của nàng, hai người cũng không thèm nhắc lại nữa, hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều thấy được trong mắt đối phương thận trọng cùng kinh hỉ , quay đầu , hai người nhẹ nhàng cấp tốc hướng phía trước đi tới —— bọn họ cảm nhận được phía trước có hơi thở quen thuộc, hiển nhiên là thuộc về phu nhân !
Nạp Lan Sơ Thần đứng ở phía sau bọn họ, thần sắc trên mặt trong thời gian ngắn thay đổi liên tục ! Cùng một lúcbị kiềm kẹp ở hai bên , dẫn dắt tộc nhân trở lại Thiên đình , cùng người trong lòng mình. . . . . . . . . . . . giữa việc lấy hay bỏ, một bên là trách nhiệm cùng nghĩa vụ, một bên là tình cảm riêng tư, vô luận chọn lựa thế nào, đều đau đớn tê tâm liệt phế !
Bỗng nhiên, một cỗ cảm giác vô lực đánh úp tới, sắc mặt nàng trong nháy mắt chán nản.
Nàng không trách Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch coi thường nàng, bởi vì đối mặt với chính mình, nàng cũng rất chán ghét bản thân, nàng đè xuống sóng lớn cuồn cuộn trong lòng nhìn hai người đi đằng trước, liền theo sát !
Nếu như Phượng chủ xảy ra chuyện, nàng quả thật sự không cần sống tiếp !
Lâm Lang nghe được âm thanh bọn họ, đặc biệt là giọng nói của Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch , trong nội tâm nhẹ nhõm, liền phát hiện khí lực trong cơ thể như bị rút hết, trong nhất thời hai chân như nhũn ra, ngực đau đớn vô cùng , nàng miễn cưỡng chống đỡ chuyển qua tựa vào thân cây, hàm chứa ý vui mừng nhẹ giọng hướng phía Tiểu Hắc Tiểu Bạch hô: ” Ta ở bên này . . . . . . . . . . . . . . .”
Tiểu Hắc Tiểu Bạch nghe vậy, thân hình thoắt một cái đã đi tới bên cạnh Lâm Lang: “Phu nhân. . . . . . . . . . . . . . ”
Lâm Lang nghiêng ngả lảo đảo như muốn sụp đổ dựa vào thân cây sau lưng, thở hổn hển hỏi “Các ngươi sao lại ở đây ? Quân Thương đâu ?”
“Là Thành chủ nhận được tin tức lệnh chúng ta đến tìm phu nhân, hiện tại Thành chủ ở Vãng Sinh Thành chờ phu nhân về !” Tiểu Hắc nhìn sắc mặt trắng bệch của Lâm Lang, dáng vẻ suy yếu thở hổn hển, định đưa tay ra đỡ, lại giống như nghĩ tới điều gì, thân hình co rúm thu tay lại , “Phu nhân còn đi được không ?”
Tiểu Bạch thấy bộ dạng của Tiểu Hắc ngập ngừng, cảm thấy rất khó chịu, đưa tay tiến lên vịn Lâm Lang: “Phu nhân không thể đi, sao ngươi không đỡ phu nhân ?”
Tiểu Hắc ngửa đầu nhìn trời, cảm giác sắc trời biến chuyển thật nhanh ầm ầm một cái đã bắt đầu tối đen xuống, hắn có loại cảm giác khóc không ra nước mắt; chờ hắn nhìn lại Tiểu Bạch thì trong ánh mắt đã tràn đầy thương hại !
Lâm Lang bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng Tiểu Hắc nghĩ thế nào sao nàng không biết ? Không phải là cố kỵ Quân Thương ghen tuông, không dám làm ra động tác vượt khuôn phép ; chỉ là, Tiểu Bạch ngược lại thật sự là rất tiểu bạch nha !
“Phượng chủ !” Nạp Lan Sơ Thần đuổi theo, cúi đầu thật thấp quỳ xuống , ánh mắt hàm chứa nước mắt, cũng không dám nhìn Lâm Lang, “Thuộc hạ có tội ! Xin Phượng chủ trách phạt !”
Lâm Lang giống như không nghe thấy, cười nói: “Ta sớm đã nói qua, ta không phải là Phượng chủ. Nạp Lan tiểu thư làm gì vậy ? Ánh mắt không dùng được sao? Ngươi nói có tội nếu là ám chỉ ngươi đâm ta một kiếm thì khỏi nói nữa, người không biết không có tội, ta còn không có hoa mắt ù tai tới mức đó , nơi đây không nên ở lâu, mau đứng dậy đi!” Lâm Lang nói xong xoay người hướng Tiểu Bạch Tiểu Hắc nói: ” Đường xuống núi cũng bị phong tỏa, các ngươi kế tiếp định làm gì ?”
Lời nói Lâm Lang chứa đầy hàm ý sâu sắc, ánh mắt không dùng được ý tứ là nàng đã nhắc nhở Nạp Lan Sơ Thần mà vẫn như cũ không phát giác, người không biết không có tội cùng cách nói hoa mắt ù tai mơ hồ nói Nạp Lan Sơ Thần đem chuyện của nàng tiết lộ cho Triệu Sưởng, mặc dù không ảnh hưởng toàn cục, nhưng vẫn có tình nghi phản bội !
Nạp Lan Sơ Thần bị lời nói mịt mờ khó hiểu của Lâm Lang làm mặt đỏ tới mang tai, trong lúc nhất thời xấu hổ không dứt, chỉ có thể hướng về phía Lâm Lang dập đầuliên tục, âm thanh nghẹn ngào nói: “Mặc kệ thế nào, Nạp Lan Sơ Thần thật xin lỗi Phượng chủ, chỉ mong Phượng chủ đại nhân đại lượng, không cần vì lỗi lầm một mình Sơ Thần mà bỏ mặc tộc Nạp Lan, ngày sau. . . . . . . . . . . . . . . . . Phượng chủ vinh hiển quay về Tiên giới , Nạp Lan Sơ Thần nguyện ý hồn phi phách tán chuộc tội. . . . . . . . . . . . . . . Để báo đáp đại ân Phượng chủ !”
Nạp Lan Sơ Thần quỳ trên mặt đất, mũ áo choàng trượt xuống che đi khuôn mặt nàng, vài lọn tóc đen ở trong gió đung đưa, thân thể run rẩy đầy hèn mọn !
Lâm Lang nhìn hai mắt nàng, trong lòng dâng lên tia bất đắc dĩ, khẽ than thở một hơi, nhưng không để ý tới nàng nữa. Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời hướng Tiểu Hắc Tiểu Bạch nói: “Trời sắp sáng rồi , chúng ta mau đi thôi! Đường xuống núi đã bị phong tỏa, các ngươi có biện pháp gì không?” Tiểu Hắc Tiểu Bạch cùng Nạp Lan ba người họ biết pháp thuật, lúc này rời đi tất nhiên không có vấn đề, nhưng nàng bây giờ cùng người phàm giống nhau, nếu muốn rời đi cũng chỉ có thể đi từng bước một !
Dĩ nhiên, nếu Tiểu H