của hoàng thượng hắn cũng đoán được một chút ——hoàng hậu nương nương tương lai tự xưng là phu thê cùng nam thân khác , như thế sao được ? Hơn nữa , còn là cô nam quả nữ ở chung một phòng cả đêm !
Nếu hoàng thượng chỉ muốn vui đùa cho qua, không để nàng ở trong lòng thì cũng thôi, nhưng trải qua mấy ngày nay , hắn thấy hoàng thượng nóng lòng lo lắng, biểu hiện này chứng thực người đã động tâm , lại nói Diệp nhị tiểu thư vốn chính là. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Hoàng thượng đối với nàng luôn hổ thẹn, vị trí hoàng hậu là tuyệt đối không thiếu được, chỉ sợ chuyện này đến tai hoàng thượng, người sẽ rất tức giận, tất nhiên sẽ giận chó đánh mèo lên mình !
Trong lòng Lý Nguyên Dịch hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng không để Lâm Lang cùng Quân Thương ở chung một phòng : ” Tuy rằng quá quan trọng việc lễ giáo sẽ bị nói là văn nhân cổ hủ, nhưng Đại Dận hướng đến việc siết chặt pháp lễ , tiểu thư ngây thơ thuần lương có lẽ chỉ là nhất thời bướng bỉnh nhưng trong mắt thế nhân lại không phải vậy, việc này mong tiểu thư suy xét cẩn thận !”
Lý Nguyên Dịch nói xong, len lén xem xét sắc mặt Quân Thương mặc dù âm trầm cũng không có nổi giận, rồi mới hướng Lâm Lang lộ ra một nụ cười ranh mãnh nói: “Nếu tiểu thư không muốn cách Thành chủ quá xa, có thể chuyển đến ở Tử Hà cung sát vách Thừa Càn cung !”
Lâm Lang nghe hắn một mực ngăn cản nàng và Quân Thương ở cùng một chỗ, cười lạnh nói: “Trong cung này quy củ quá nhiều, bản tiểu thư sợ là tiếp thu không nổi!” Xoay người hướng Quân Thương nói: ” Chúng ta xuất cung đi! Ta không muốn ở lại nơi này !”
Quân Thương nghe vậy, đáy mắt thoáng qua tia tối tăm, trầm giọng trấn an nàng nói: “Thương thế của nàng còn chưa khỏe, bôn ba cả đêm, cứ ở lại nghỉ ngơi một đêm ! Tóm lại chỉ có một tường ngăn cách !”
Lâm Lang nghe lời Quân Thương tựa hồ có chút giật mình, mở to một đôi con ngươi sáng trong nhìn Quân Thương, trong lúc nhất thời quên cả nói chuyện.
Ở trong ấn tượng của nàng, Quân Thương luôn là nói một không nói hai, kiên định cường thế, thế nào lần này lại thỏa hiệp trước Lý Nguyên Dịch ?
Quân Thương bị Lâm Lang nhìn, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm xúc không thể giãi bày, ở giữa quấn quanh sự chua xót khó nhịn, đáy mắt hắn nhất thời nửa sáng nửa tối lần lượt thay đổi, cuối cùng vẫn kiên định , xoay người không nhìn Lâm Lang, hướng về phía Lý Nguyên Dịch cất tiếng : “Đi an bài đi !” Triệu Tễ nếu cũng không muốn đem Lâm Lang liên lụy vào chốn hiểm nguy, hắn sao lại để nàng lâm vào nguy hiểm chứ !
Nếu như không thể xác định mình có thể bảo vệ nàng vạn vô nhất thất ( không sơ hở ), thì trước tiên phải bài trừ hết thảy mối nguy cơ xung quanh nàng !
Lâm Lang cứ như vậy nhìn Quân Thương, thấy ánh mắt kiên định của Quân Thương , bên trong cong ngươi trong suốt không che giấu chút nào hàm ý nghi hoặc cùng khó hiểu khiến nét mặt Quân Thương cơ hồ có chút chật vật !
Cuối cùng, Lâm Lang thở dài một hơi, bướng bỉnh khoác lên cánh tay Quân Thương, giọng nói dịu dàng mang theo ý làm nũng : “Ngực ta đau quá, đi không được, chàng ôm ta !” Nếu đã cho rằng, lễ nghi thế tục chẳng là gì ? Nàng tất nhiên chẳng để ý, mà Quân Thương cũng không phải là người quan tâm những thứ này, nhưng thái độ hiện tại của Quân Thương là thế nào ?
Trong lòng nàng cười khổ, cách làm của Quân Thương làm lòng nàng có hơi chua chát khó chịu ! Nhưng mà, nàng biết nguyên nhân tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy. . . . . . . . . . . . . . . . Quân thương, thật ra là chuyện gì mà không thể thẳng thắng cùng nhau đối mặt ?
Lý Nguyên Dịch nghe Quân Thương lên tiếng, phảng phất như được đại xá, lập tức hướng về đám thái giám cung nữ sau lưng nói: “Còn không mau dẫn đường cho Thành chủ cùng tiểu thư !”
Quân Thương nhìn thiếu nữ quật cường bướng bỉnh, cánh tay dài duỗi ra ôm ngang nàng nâng lên, Lý Nguyên Dịch thấy cảnh này, không thể làm gì hơn là nhắm hai mắt !
Quân Thương ôm Lâm Lang, sau lưng Lý Nguyên Dịch mang chúng cung nữ thái giám đi theo.
Ánh trăng như nước chảy rải xuống hàng đá xanh trên mặt đất , phát ra hào quang màu bạc lạnh lẽo , Lâm Lang nằm ở trong ngực Quân Thương, tâm tình hờn giận cắn lên ngực hắn !
Thân thể Quân Thương cứng đờ, giơ tay lên ở trên mông nàng vỗ nhẹ, Lâm Lang tựa như con thỏ nhỏ đang sợ hãi, lập tức ngừng cắn, sau đó trên mặt vọt lên vẻ đỏ ửng khác thường !
Quân Thương nhạy cảm phát giác Lâm Lang xấu hổ, tâm tình lập tức thoải mái hơn nhiều, bước chân cũng trở nên nhanh nhẹn !
Những người khác có lẽ không thấy, nhưng Lý Nguyên Dịch cũng lại đem động tác quấn quýt Quân Thương cùng Hòa Lâm lang thu vào trong mắt, cách áo choàng thân mật có lẽ không sao, nhưng trong lòng hắn đối với chủ tử mình dâng lên tia đồng tình . Mặc kệ vương phi Tạ Hoằng Thanh trước kia hay vẫn là Diệp Lâm Lang, hiện tại gọi là Tạ tiểu thư, hoàng thượng có lẽ chưa bao giờ lưu ý qua, cũng chưa từng phát hiện, nhưng hắn vẫn thấy rõ ràng trên người thiếu nữ này tỏa ra khí thế kiệt ngạo bất tuân, người như thế, bất luận đúng sai, chỉ cần trong lòng đã nhận định thậm chí biết rõ sẽ trả giá
