Old school Easter eggs.
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210551

Bình chọn: 8.00/10/1055 lượt.

ng Quân Thương, nàng nỗ lực khuyên mình, Quân Thương nói đều là thật, là mình quá đa tâm thôi !

Nàng ngẩng đầu nhìn Quân Thương, khóe môi giương lên nụ cười nhàn nhạt: “Hoá ra là như vậy !” Nói xong, nàng nhanh chóng cúi đầu, muốn che giấu tia buồn bã nơi đáy mắt !

Quân Thương chạm đến ánh mắt ảm đạm của Lâm Lang, trong lòng dâng lên tia đau lòng, đáy lòng vang lên giọng nói : Lang Nhi, ta hi vọng nàng khôi phục thân phận vốn có, trôi qua vinh hoa bình an, mong rằng ta có thể bảo vệ nàng một đời vô lo ! Ta sẽ không thỏa hiệp với bất kỳ người nào, có thể để ta thỏa hiệp, chỉ có mình nàng. . . . . . . . . . . . . .. . . . . . .

Lúc này, ngoài điện truyền đến âm thanh của Lý Nguyên Dịch : “Thành chủ, thời gian không còn sớm , hạ quan mang ngài qua Thừa Càn cung !”

Quân Thương nghe vậy cau mày, từ trong mũi hừ lạnh ra tiếng!

Lâm Lang thở dài một hơi, xoay người chui vào trong chăn : “Được rồi được rồi , chàng mau đi đi !” Nếu Quân Thương không nói, thì tự nàng tìm đáp án vậy !

Lâm Lang dự cảm đêm nay đáp án nàng tìm rất nhanh sẽ được công bố !

Quân Thương đáp ứng một tiếng, thay Lâm Lang kéo chăn, lúc này mới sải bước ra ngoài !

Chương 92: Thanh Tiêu Bảo Kiếm Lúc Mấu Chốt Phát Huy Tác Dụng

Đưa mắt nhìn Quân Thương rời đi, ở trong đêm tối nàng chậm rãi ngồi dậy, tròng mắt trong suốt tản ra ánh sáng kiên định.

Ánh nến chập chờn, tiếng nước nhỏ giọt trong đồng hồ nước trong màn đêm yên tĩnh phá lệ rõ ràng, từng giọt từng giọt, giống như đánh sâu vào nội tâm nàng, chuyện cũ trước kia cũng hóa thành từng gợn sóng lăn tăn, phiêu tán mở ra, kích thích dòng suy nghĩ của nàng.

Trừ bỏ nhân gian luân hồi mấy đời, kiếp trước, nàng không thể bảo vệ được hắn, kiếp này, nàng quyết không cho phép chuyện như vậy tái diễn lần nữa ! Tối nay, thái độ kỳ quái của Quân Thương làm lòng nàng treo cao, trong lúc suy tư nội tâm không nhịn được dâng lên nồng đậm sầu lo , có cảm giác như hắn sắp rời xa nàng vậy !

Nhân thế luân hồi trăm ngàn năm, một chữ tình, nàng vẫn như cũ không nhìn ra. Đã sớm biết, mình không có tuệ căn, nếu buông bỏ được bốn chữ, chính là thiên quân trọng thạch [ 1 '>, nàng muốn nỗ lực làm được, vẫn như cũ bị ép tới thở không nổi !

[ 1 '> Nhất quân = Tam thập cân, thiên quân = 3 vạn cân, thiên quân trọng thạch thường để dùng chỉ vật gì đó rất nặng hoặc chỉ lực lượng lớn.

Sát vách mọi thứ đều yên tĩnh, bóng tối âm trầm làm nổi rõ âm thanh kêu huyên náo của côn trùng, giống như đang hô hoán ban đêm rét lạnh trôi qua nhanh một chút .

Trong màn đêm thanh lệ gió mát , Tử Hà cung rộng lớn lại im ắng không một tiếng động, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt trong đồng hồ nước vọng ở bên tai !

Nàng không ngồi yên được nữa, sờ sờ Thanh Tiêu bảo kiếm cất giấu trong vạt áo, đứng dậy đi tới gian phòng phía ngoài.

Mặc dù Thanh Tiêu bảo kiếm là bội kiếm của nàng, nhưng pháp lực còn chưa khôi phục hoàn toàn, cho nên chưa thể dùng được, nhưng cầm trong tay có thể tiếp thêm sức mạnh cho nàng, hơn nữa Thanh Tiêu bảo kiếm mặc dù phản ứng hơi chậm một chút, nhưng lúc mấu chốt nói không chừng có thể cứu mạng !

Cung nữ thái giám gác đêm thấy nàng ra ngoài, lập tức tiến lên đón: “Tiểu thư! Người muốn đi đâu ?”

Lâm Lang ngước mắt nhìn lên cung nữ trung niên dẫn đầu, một thân y phục thêu hoa màu xanh lam, tay đeo dải lụa bằng gấm màu thêu trăm hoa trắng giống như đám mây bay, trên đầu cài trâm ngọc trong đêm tối lóe ra ánh sáng, nàng có mặt trong vườn ngự uyển chứng tỏ không phải cung nữ thân phận tầm thường, mặt nàng tròn trịa, không hề có chút nếp nhăn nào, ánh sáng trong mắt nhu hòa như nước, chỉ là thỉnh thoảng lóe lên tia sắc bén lại làm cho người ta không dám khinh thường !

Tầm mắt Lâm Lang chạm đến huyệt thái dương hơi nhô ra của nàng, gật đầu một cái —— cũng là người có võ công !

Lâm Lang hướng về phía cung nữ trung niên cười nhẹ : “Không ngủ được, ta muốn đi dạo một chút, các ngươi nên làm gì thì làm cái đó ! Không cần để ý tới ta !” Lý Nguyên Dịch lại phái cung nữ biết võ công tới coi chừng mình , thật là ngoài dự liệu của nàng !

Ngay tại lúc đó, lo lắng cho an nguy của Quân Thương ngày càng nồng đậm !

Cung nữ nghe Lâm Lang nói thế, xoay người lại hướng mọi người sau lưng nói: “Các ngươi c1o bổn phận gì thì làm cái đó !” Tiếp đó lại cười hướng Lâm Lang tự giới thiệu, “Nô tỳ họ Hàn, trong cung mọi người gọi nô tỳ Hàn ma ma. Bên ngoài tiết trời giá rét, thương thế tiểu thư chưa lành, đừng nên đi ra ngoài, ở trong điện là tốt nhất !”

“Nếu như . . . . . . . . . . . . . Tiểu thư không ngủ được, nô tỳ có thể bồi tiểu thư nói chuyện đánh cờ tiêu khiển một lát ?” Nàng cười nhu hòa đề nghị, thân thể như bàn thạch ngăn ở trước mặt Lâm Lang không chịu dời đi !

Lâm Lang cười như không cười nhìn về phía nàng, trong con ngươi bắn ra ý lạnh thấu xương, trong lúc lơ đãng tản ra khí thế uy nghi làm nội tâm Hàn ma ma hết sức chấn động. . . . . . . . . . . . .

“Hàn ma ma, bản tiểu thư cũng chỉ đáp ứng lời mời hoàng thượng cùng Lý đại nhân ở trong cung một đêm, chắc hẳn đạo đãi khách trong cung còn chưa đến mức quản tự do khách nh