XtGem Forum catalog
Thất Tinh Long Vương

Thất Tinh Long Vương

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325595

Bình chọn: 8.5.00/10/559 lượt.

ỗ khâm phục chú đấy.

– Chỉ một chút thôi?

Nguyên Bảo hình như rất kinh ngạc:

– Tôi cứ tưởng ít nhất ông cũng cho tới bảy tám chút mới phải.

Nó còn ráng thêm:

– Tôi cứ tưởng ông nhất định sẽ khâm phục tôi đến như vậy chứ, tuyệt đối nhất định.

Cái kiểu nói đó thật tình cũng có chỗ quá đáng, nhưng nó đã nói vậy, dĩ nhiên là có nguyên do.

Vì vậy ngay cả Lý Tướng Quân cũng nhịn không nổi phải hỏi:

– Tuyệt đối nhất định? Tại sao lại tuyệt đối nhất định?

Câu trả lời của Nguyên Bảo lại càng tuyệt:

– Bởi vì cặp mắt của ông còn chưa mù.

– Ta có bao giờ bị mù đâu.

Lý Tướng Quân đối với câu trả lời của nó cũng lấy làm khó đoán khó hiểu:

– Mắt bị mù có liên quan gì đến chuyện ta khâm phục chú hay không?

– Dĩ nhiên là có liên quan.

Nguyên Bảo nói:

– Cặp mắt của ông không bị mù, ông nên thấy cách ăn mặc của tôi là từ người nào ra.

Gương mặt nó đang lộ vẻ dương dương đắc ý:

– Lấy từ người Cao Thiên Tuyệt ra mấy thứ này, tuyệt đối không phải là chuyện gì dễ dàng.

– Mấy thứ này là của chú lấy từ người bà ta ra?

– Mỗi thứ đều vậy.

– Chú làm cách nào lấy vậy?

– Tôi chỉ bất quá cho bà ta thấy một thứ đồ thế thôi.

Nguyên Bảo nói:

– Bà ta chỉ nhìn một thoáng, bèn bị tôi điểm trúng huyệt đạo, vì vậy tôi bèn đem mấy thứ đồ này đi.

Lý Tướng Quân nhìn nó, nhìn cả nửa ngày, gương mặt ông ta cũng in hệt như của Tiêu Tuấn lúc nghe nó nói vậy.

Chuyện đó vốn không ai có thể tin cho nổi, vì vậy Lý Tướng Quân lại nhịn không nổi phải hỏi:

– Chú cho bà ta thấy gì vậy?

– Một ngôi sao.

Nguyên Bảo nói:

– Một ngôi sao nhỏ.

o O o Trong người Nguyên Bảo thể nào cũng có đủ những thứ tạp nhạp, người khác nhìn vào đều là những thứ đồ sắt vụn gỗ mục không có giá trị một đồng xu, nhưng nó lại cho là bảo bối, ngay cả nhìn cũng không cho người khác nhìn.

Lần này, nó cũng không chắc là phải đưa ra cho Lý Tướng Quân xem, nhưng nó lại không chờ Lý Tướng Quân mở miệng, đã đưa ngay ra trước, không những vậy, còn đưa tới tận trước mặt, làm như sợ ông ta không thấy rõ.

– Cái ngôi sao này đây.

Nguyên Bảo nói:

– Cái ngôi sao này chẳng phải rớt từ trên trời xuống, nhưng hình như là từ dưới biển moi lên đấy.

Thần sắc của Lý Tướng Quân cũng biến hẳn đi.

Nguyên Bảo còn chưa nói hết lời, ông ta đã biến hẳn sắc mặt, cũng in hệt như Cao Thiên Tuyệt, chỉ nhìn một thoáng, gương mặt đã biến hẳn, làm như có người bỗng dưng lấy cây kim vừa nhọn vừa nhỏ vừa dài đâm mạnh một cái vào trái tim ông ta.

Ngôi sao này chỉ bất quá là cái vỏ sò con nít lấy làm đồ chơi thế thôi, cho dù có rớt ngoài đường, cũng rất ít có ai chịu nhặt lên, nếu đem cho người ta, người ta cũng sẽ ném nó vào trong mương rãnh.

Có điều dưới cặp mắt của vị Đại Tiếu tướng quân tung hoành giang hồ không xem ai ra gì này, ngôi sao lại hình như đã được phù chú bởi cửu thiên thập địa tứ phương bát giới chư thần chư phật, đã biến thành một thứ trân bảo thần kỳ còn quý giá hơn tất cả thứ gì khác trên thế gian.

Ông ta thò tay ra, muốn cầm lấy ngôi sao.

Bàn tay của ông ta đang run rẩy, cũng giống hệt như Cao Thiên Tuyệt, cũng run rẩy không ngừng.

Lần này, dĩ nhiên Nguyên Bảo không thừa cơ điểm vào huyệt đạo của ông ta, nhưng nó thoái lui lại ra xa xa.

– Cái này của tôi mà.

Nguyên Bảo cười hì hì nói:

– Người lớn không được giành đồ chơi con nít.

– Cái này không phải của chú.

Giọng nói của Lý Tướng Quân vì bi phẫn thống khổ mà biến thành ấm ớ:

– Ta biết nó không phải.

– Cho dù lúc trước không phải, hiện tại cũng đã thành ra của tôi.

Nguyên Bảo nói:

– Không ai được giành nó ra khỏi tay tôi.

– Chú lấy từ đâu ra vậy?

– Đó là chuyện của tôi mà.

Nguyên Bảo nháy mắt:

– Tôi có thể giữ giùm cho mình một chút bí mật được không?

Lý Tướng Quân nhìn lom lom vào nó một hồi thật lâu, rồi mới thở ra một hơi dài:

– Quả nhiên chú là người nhà họ Long.

Ông ta bỗng hỏi Nguyên Bảo:

– Chú bày hàng thứ mấy? Lão bát hay lão cửu?

Nguyên Bảo không trả lời còn hỏi ngược lại:

– Sao ông biết được tôi nhất định là người nhà họ Long?

– Bởi vì ta biết, ngôi sao này nhất định không thể thất lạc vào tay ai khác được.

Lý Tướng Quân nói giọng rất khẳng định.

Nguyên Bảo cũng không phủ nhận nữa, nó chỉ hỏi ông ta:

– Nếu tôi không phải là người của nhà họ Long, có phải ông đã giành cái ngôi sao này lại rồi phải không?

Lý tướng quân lại nhìn chăm chú vào nó một hồi thật lâu nữa:

– Nếu chú không phải là người nhà họ Long, hiện tại chú đã là cái xác chết.

– Tại sao?

– Bởi vì ta tuyệt đối không dung tha được ngôi sao này lọt vào tay ai khác.

Lý Tướng Quân bỗng hỏi Nguyên Bảo:

– Ngươi có chịu đổi ngôi sao này cho ta không?

– Đổi lấy gì?

– Tùy tiện chú muốn đổi gì cũng được.

Lý Tướng Quân nói:

– Hoàng kim bạch ngọc trân châu phỉ thúy, tùy tiện chú muốn đổi gì cũng được.

Nguyên Bảo phì cười:

– Rõ ràng ông biết tôi không chịu đổi, mấy thứ đó đã chẳng đeo được, cũng chẳng ăn được, cho tôi tôi cũng chẳng thèm.

Lý Tướng Quân nói những thứ đó, thứ nào cũng đều là thiên hạ cầu mà không được, trên đời này không biết có bao nhiêu người mỗi ngày vì những thứ đó mà tranh giành mưu mô chém giết đổ má