y chỉ còn nước thở ra:
– Ông có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc tôi đã đắc tội với ông chỗ nào không?
– Ông không làm gì cả.
– Thế thì ông vì thứ gì?
– Ta không vì thứ gì cả.
– Ông không vì thứ gì lại đi giết ta?
Điền Kê Tử lại càng kinh ngạc:
– Có phải ông bỗng dưng trúng phải chất độc của gã này? Có phải ông bỗng dưng điên rồi?
Tiêu Tuấn không trả lời câu hỏi, nhưng bên ngoài bỗng có người trả lời giùm cho y:
– Ông ta không điên.
Một người nói giọng thật bình tĩnh:
– Chỉ bất quá, có những chuyện ông còn chưa biết, mà ông ta lại không thể nói ra được, thế thôi.
Tiền Nhân Hậu Quả
Mười chín tháng tư, trước mình minh.
Nếu không có đèn có lữa, trước bình minh thể nào cũng là lúc lạnh nhất tối nhất trong ngày, nếu có đèn có lữa, thì khoảng thời gian đó sẽ không có gì khác với bất kỳ lúc nào trong ngày nữa.
Có những người cũng tựa như đèn như lữa trước bình minh vậy, một chuyện vốn không ai có thể nào nhìn ra manh mối gì cả, có một người như vậy xuất hiện, bao nhiêu vấn đề đều tự dưng sáng tỏ ra.
Chuyện này cũng có một người như vậy.
Người này hiện tại cũng đã tới.
Trịnh Nam Viên chầm chậm bước vào.
Hai cái chân của y không biết có phải thật là bị bệnh phong thấp không, hay lúc trước bị thụ thương, vì vậy lúc nào cũng ngồi trên cái ghế có bánh xe lăn, bởi vì trước giờ y không muốn cho người ta thấy mình đi đứng ra sao.
Y nghĩ rằng dáng điệu đi đứng của mình chắc là rất buồn cười hoạt kê.
Hiện tại, không một ai đang cảm thấy y buồn cười, cho dù y có bò vào, cũng chẳng ai cảm thấy y buồn cười.
… Người này nhất định không phải là một kẻ tầm thường, và cũng chẳng phải hạng người đi làm chưởng quỹ một quán rượu, y làm nghề này, chỉ bất quá muốn che dấu thân phận thật sự của mình thế thôi.
… Giữa y và Tôn Tế Thành, chắc là có liên hệ không thể nói cho ai biết được, thân phận vũ công thật sự của y, không phải là chuyện người khác có thể tưởng tượng ra nổi.
Những thứ đó vốn là những bí mật của y, có điều những bí mật đó đều không còn là những bí mật nữa.
Nhìn y bước vào, người cao hứng nhất phải là Nguyên Bảo.
– Tôi biết ngay, sớm muộn gì ông cũng sẽ ra mặt thôi.
Nguyên Bảo nói:
– Quả nhiên ông đã lại.
Điền Kê Tử tuy không kinh ngạc cho lắm, y vẫn còn nhịn không nổi muốn hỏi:
– Đêm khuya lạnh lẽo, cặp chân của đại chưởng quỹ lại không được thuận tiện lắm, khổ khổ sở sở lại nơi đây làm gì vậy?
Trịnh Nam Viên dụi dụi mắt, thở ra:
– Thật tình tôi chẳng muốn lại, chỉ tiếc là không lại không được.
– Tại sao?
Trịnh Nam Viên hỏi ngược lại:
– Nếu Nguyên Bảo nói y chứng minh được người này là Quách Địa Diệt, ông tin hay không tin?
– Ta không tin.
– Nếu Tiêu đường chủ nói vậy thì sao?
– Ta cũng không tin.
Điền Kê Tử nói:
– Lúc Quách Đại hiệp thất tung, hai người bọn họ, một còn chưa ra khỏi bụng mẹ, một còn chưa hỷ mủi sạch, bọn họ chứng minh được gì?
– May mà lúc đó, tôi đã hỷ mủi sạch rồi, tôi đã học được cách chảy máu nữa.
– Chảy máu cũng phải học sao?
– Dĩ nhiên phải học.
Trịnh Nam Viên nói:
– Phải chảy máu lúc nào? Chảy vì lý do gì? Lam thế nào để chảy máu ít nhất, muốn học bao nhiêu đó cũng đâu phải chuyện dễ, ít nhất cũng học mất hai ba chục năm.
– Vì vậy, tuổi tác của ông lúc đó chắc cũng không nhỏ nữa.
– Lúc đó tôi đã quá ba chục tuổi.
Trịnh Nam Viên nói:
– Vì vậy hôm nay tôi không thò đầu ra không được.
– Tại sao?
– Bởi vì hôm đó tôi cũng ở chỗ đó.
Lời nói thốt ra thật tình không đầu không đuôi, dĩ nhiên Điền Kê Tử nghe không hiểu:
– Hôm đó nào? Ở chỗ nào?
Trịnh Nam Viên không trả lời ngay, y quay qua nhìn Quách Địa Diệt, hai người nhìn nhau, ánh mắt phảng phất đượm đầy vẻ cảm khái.
Một hồi thật lâu, Quách Địa Diệt mới chầm chậm gật đầu, Trịnh Nam Viên mới trả lời:
– Hôm đó cũng là ngày mười lăm tháng tư, chỉ bất quá là mười lăm tháng tư của mười sáu năm trước.
Mười lăm tháng tư là ngày Tôn Tế Thành mất tích khỏi thế giới này, cũng chính là ngày Quách Địa Diệt và Lý Tướng Quân mất tích khỏi thế giới này mười bảy năm trước.
Trịnh Nam Viên nói:
– Hôm đó, Lý Tướng Quân và Quách Địa Diệt gặp nhau, Cao Thiên Tuyệt theo lại, ba người tranh chấp một hồi, sao đó Cao phu nhân bị thương gãy hết cánh tay, phẫn hận bỏ đi, có điều Quách Địa Diệt và Lý Tướng Quân cũng đều bị thụ thương, Lý Tướng Quân trúng phải Cao phu nhân một chưởng, thương thế trầm trọng.
Y nói cũng không rõ ràng lắm, bởi vì y cũng không nguyện ý nói ra những chuyện riêng tư mà người khác không nên biết đến.
Nhưng y đã nói ra cái mấu chốt quan trọng mà Nguyên Bảo và Tiêu Tuấn tới bây giờ còn chưa có cách nào chứng minh được.
– Chuyện này đã xảy ra bao nhiêu năm nay rồi, đáng lý ra tôi không nên đề cập lại.
Trịnh Nam Viên nói:
– Có điều, một điểm mấu chốt trong đó, hiện tại tôi không thể không nói ra được.
Y biết mọi người ai ai cũng đều muốn nghe y nói tiếp, vì vậy y mở thùng rượu ra trước, uống một ngụm lớn, rồi mới tiếp tục:
– Hôm đó, bọn họ gặp nhau, không ai đem theo bộ hạ tùy tòng, bởi vì ba người đều nghĩ đó là chuyện cực kỳ bí mật, tuyệt đối không thể nào để người ngoài biết được, và tuyệ
