Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Tác giả: Kobayashi Ayako

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3233025

Bình chọn: 8.5.00/10/3302 lượt.

ác. Con ngựa thong dong, tự tại như chính tính cách của vị chủ nhân nó. Mái tóc nâu phất phơ trong làn gió nhẹ, ôm ấp lấy đôi mắt màu hổ phách tự tin và cao ngạo. Một nụ cười thoảng qua trên đôi môi vị khách mới đến.Yukito cố gắng trấn tĩnh, nhanh chóng lấy lại được nụ cười niềm nở của mình mọi khi:“Xin chào, lâu quá không gặp, Li Syaoran!”Syaoran bước ra từ màu trắng xóa của tuyết, từ nỗi lạnh lẽo vô hình của thời tiết khắc nghiệt, trên môi vẫn nở nụ cười như cái băng giá của tuyết từ hàng bao năm nay:“Lâu không gặp, Yukito Tsukishiro và Touya Kinomoto”“Cậu vẫn khỏe chứ?” – Yukito tươi cười hỏi.“Ưmm, chắc là vẫn đủ để sống trong cái thời tiết này” – Syaoran cười – “Còn hai anh chắc vẫn có thể sống ở cái nơi nóng bức như Tomoeda chứ?”“Bao giờ vào hè, tôi sẽ đến đó thử xem có sống được không, còn bây giờ, Tomoeda cũng chẳng ấm hơn Xứ Tuyết là mấy. Hi vọng đến lúc đó, cậu sẽ chào đón tôi hơn những lần gặp trước, Syaoran” – Yukito ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Anh ngắm nhìn con ngựa Syaoran cưỡi, mỉm cười – “Con ngựa này vẫn còn ở chỗ cậu sao, Syaoran? Hôm gặp cậu ở ‘Đồi ma’, tôi đã lấy nó đi. Vậy nhưng hôm gặp lại ở sông Tomoeda, cậu lại cưỡi nhầm nó. Thật không ngờ cậu và nó có duyên như vậy”Syaoran vẫn giữ vững nụ cười trên môi, dù Yukito biết, nụ cười đó lạnh lẽo như tảng băng trôi ngàn năm chưa tan:“Một con ngựa tốt, tôi không nỡ vất đi.”Yukito khẽ nhún vai, trong khi Syaoran đưa mắt nhìn về phía Touya. Ánh mắt Touya trắng dã, nét đau đớn lộ ra trên khuôn mặt lạnh lùng không bộc lộ cảm xúc. Trán anh nhăn lại vị những trận chiến đấu với cơn đau trong chính cơ thể của mình. Touya vẫn ngồi im trên tuyết, người khẽ dựa nhẹ vào Yukito. Im lặng.“Đau đớn lắm sao, thái tử?”Syaoran khẽ cười. Touya tức giận:“Đừng ra vẻ hỏi han hay thương hại!”“Đâu dám” – Syaoran mỉm cười – “Tôi có nghe lời đồn, Thái tử của Kinomoto không thể sống quá 25 tuổi, tưởng là tin đồn nhảm chứ. Nhưng không ngờ là thật!”“Ta chết, cậu vui lắm hả?”“Vui” – Syaoran trả lời, khẽ cười – “Dù sao thì anh cũng là kẻ thù của tôi mà, nếu anh chết thì tôi càng đỡ công đi giết. Và trong tình trạng này, anh cũng không đủ sức giết tôi. Nhưng mà….” – Syaoran chợt sững lại như vừa nghĩ ra điều gì khó hiểu. Anh khẽ cúi đầu xuống khỏi người ngựa, nhìn chăm chú vào Touya một cách tò mò – “Hình như là…. Anh chưa từng có ý định giết tôi, đúng không? Mấy lần gặp anh, tôi không cảm nhận thấy ý muốn ‘giết’ của anh. Tại sao vậy? Tôi là kẻ thù của anh mà? Chẳng lẽ anh không muốn trả thù cho cha mẹ và gia tộc hay sao?”Đôi mắt lạnh lẽo của Touya như soi thẳng vào Syaoran, khiến một người băng giá như Syaoran cũng phải cảm thấy lạnh sống lưng. Anh cười nhạt:“Trả thù à? Đối với ta, điều đó không cần thiết. Trả thù không phải là việc mà ba ta mong muốn. Thứ ông muốn ta làm là hạnh phúc của nhân dân: ‘Nếu người dân trong vương quốc Clow hạnh phúc, hãy để cho quá khứ chìm vào dĩ váng. Còn nếu họ phải sống trong nghèo khổ bất hạnh, nhất định phải giành lại ngôi báu!’ Chính cha ta đã nói với ta điều đó trước [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 42: NGƯỜI QUEN CŨ (2)ngày ông ra đi, nên ta hoàn toàn không bao giờ có suy nghĩ sẽ làm điều gì tổn hại đến cuộc sống của nhân dân, trong khi việc trả thù cá nhân của ta có thể gây ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân. Điều đó tuyệt đối ta không làm. Nhưng…. Cuộc sống của người dân Clow quá đau khổ, ta đã không thể làm ngơ được nữa rồi!”Syaoran thoáng ngạc nhiên nhìn vị thái tử này. Anh ta có suy nghĩ chín chắn hơn người, ánh mắt kiên định đầy cứng rắn, dù lạnh lùng nhưng vẫn cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc dành cho mọi người: người thân, và cả những người dân không hề quen biết của Clow. Trong thoáng thời gian ấy, Syaoran chợt nghĩ: Nếu có người này làm vua thì thật tốt. Có lẽ sẽ không có những khu nhà nghèo nàn, những người ăn mày tràn lan ngoài những con đường tăm tối. Clow sẽ không chỉ là một vương quốc được che dấu bởi những khu phố quý tộc tràn đầy hạnh phúc, như một thiên đường trong ảo giác nữa. Nhưng rồi, anh gạt bỏ những suy nghĩ của mình sang một bên. Trước đây, và cả bây giờ, anh đều không suy nghĩ nhiều cho người dân, chính vì vậy mà anh khâm phục con người đang đứng trước mặt anh đây. Touya thở dài nói tiếp:“Ta, từ khi sinh ra đã được chuẩn đoán bệnh tình. Một căn bệnh bẩm sinh, sẽ khiến ta không sống được quá 25. Bây giờ là thời điểm cái chết đã cận kề. Ta đã làm tất cả những gì có thể cho vương quốc, cho người dân và cho cả gia tộc, có chết cũng không hối hận về những điều đó. Điều duy nhất ta hối hận….. chính là Sakura. Ta đã lôi con bé vào vòng xoáy của cuộc chiến này. Ta rất hận mình. Để con bé phải sống trong đau khổ như thế…. Nếu có thể thay đổi quá khứ, chắc chắn ta sẽ không bao giờ trở về Tomoeda để tìm Sakura. Cho dù con bé không còn nhớ gì về ta, không nhớ về quá khứ của nó, nhưng chỉ cần nó sống hạnh phúc, thế là đủ!”Tình cảm yêu thương em gái của Touya như truyền sang cả người Syaoran. Anh hiểu nỗi buồn ấy. Khi vô tình đã khiến cho người mình yêu thương nhất phải rời bỏ cuộc sống hạnh phúc của mình, sống trong