ới giọng lạnh nhạt thường ngày bỗng khiến cô cảm thấy ấm ức, cô đi tìm anh nên mới lạc đường mà bị ngã như hôm qua.
“Đi tìm cậu đấy, cậu làm mọi người lo lắng, tìm cậu loạn cả lên.”
Hải Nguyên im lặng một lúc, anh cảm thấy thái độ của mình dành cho cô hình như hơi quá đáng. Cô gái ngốc nghếch này mặc nguy hiểm mà chạy đi tìm anh nhưng từ trước đến nay anh lại luôn dùng thái độ lạnh lùng và bắt nạt cô.
“Thôi, chúng ta về thôi.”
“Nhưng làm sao về bây giờ?”
Anh nhìn cô một lúc, chỉ lên bầu trời rồi đứng dậy. Mặt trời đang mọc tuy không rực rỡ như mùa hè nhưng cũng có chút sắc hồng ấm áp báo hiệu một ngày đẹp trời. Thực ra, anh leo núi nhiều nên việc xác định phương hướng không hề làm khó anh. Hôm qua, tuy anh lạc đường nhưng rất nhanh có thể tìm đường về, nếu anh không nghe thấy tiếng cô gái ngốc nghếch kia đang gọi anh từ trong núi, anh chạy đi tìm cô và thấy cô ngất ở gần đây. Vì cô mà bông hoa anh hái được cũng héo đi phần nào, ai có hiểu cho tâm trạng của anh, chẳng lẽ anh lại tặng hoa héo cho người ta ư?
“Hải Nguyên.”
“Gì thế?”
“Tay cậu cầm hoa gì thế?” Tự dưng cô lại thấy câu hỏi của mình thật buồn cười.
“À… Tùy tiện hái bên kia thôi, cậu thích thì cầm mà chơi.”
Anh nói rồi đưa cho cô. Cô nhận lấy bông hoa, đó là hoa đỗ quyên trắng, cô biết nhưng vẫn muốn hỏi anh:
“Hoa gì đây?”
“Không biết!”
“Xấu quá!”
“Không thích thì thôi, trả đây!” Anh quay lại lườm cô, định lấy lại bông hoa nhưng cô nhanh tay giấu nó ra đằng sau.
“Không được, tặng rồi không được đòi lại!”
Hải Nguyên nhìn cô cười, anh không nói gì chỉ quay đi. Bầu trời Sa Pa ửng hồng, ánh nắng có vẻ rực rỡ hơn, do trái tim người ta có nắng hay bầu trời vốn đã có nắng? YÊU EM TRỌN KIẾP KHÔNG PHAI – CHƯƠNG 5Chương năm: Hẹn hòCuối tháng mười hai, gió bắc tràn về lạnh buốt, Khánh Đan ngồi trong chăn ấm xem phim thì Hải Nguyên đẩy cửa bước vào, cô liền nói:“Cậu không biết gõ cửa à?”“Có cái gì mờ ám, không dám cho ai biết hả?” Anh nhìn cô cười và đáp lại.“Hừ…” Khánh Đan lườm anh tỏ vẻ không vui rồi cúi xuống xem phim tiếp, không thèm để ý đến anh nữa. Bộ phim đang chiếu đến cảnh nam chính cởi áo khoác ngoài che mưa cho nữ chính, hai người chạy dưới trời mưa rất lãng mạn.“Cậu xem mấy bộ phim sến này mãi không chán à?”“Cũng như cậu đối với mấy trò game trên mạng ý.” Cô vẫn chăm chú xem bộ phim mà không hề nhìn anh một cái.“Hay hôm nào mình ra rạp xem phim đi, xem ở nhà chán lắm!” Mặc thái độ hững hờ của cô, anh vẫn nói tiếp, có lẽ cô vẫn còn giận anh vì anh đá con Lu Lu của cô hôm trước. Thấy cô vẫn không nói gì anh lại tiếp tục:“Thôi, đừng dỗi nữa mà, lần sau không dám đá nó nữa, từ giờ tớ sẽ yêu quý nó như yêu quý cậu được chưa?” Anh vừa nói vừa cười trêu cô.Khánh Đan nghe vậy, cô lập tức ngẩng đầu lên, tức giận nói:“Cái gì? Cậu so sánh tớ với nó hả?”Hải Nguyên biết cô mắc mưu liền cười ha ha: “À không, hi hi, ý mình không phải thế, làm sao có thể so sánh thế được, nhưng mà cậu đừng giận nữa được không? Giận nữa làm mình mất ăn mất ngủ đấy!”“Hừ…” Khánh Đan bĩu môi.“Thôi mà, hừ hừ cái gì nữa, người ta nghe lại tưởng…”Anh không nói tiếp mà lấy tay bịt miệng cười. Khánh Đan tức quá liền lấy cái gối ném vào người anh đuổi anh ra ngoài, anh nhẹ nhàng đỡ cái gối rồi đặt nó sau lưng cô, đẩy cô dựa vào thành giường, lên tiếng nịnh: “Thôi, nguôi giận đi, ngồi đây xem phim muốn uống gì ăn gì, tớ đi mua về cho.”Cô lườm anh rồi không nhịn được cười mà bật cười bởi cái bộ dạng nịnh nọt của anh. Từ trước đến nay anh nào có biết nịnh ai, nhưng ở bên cô gái hay dỗi này bỗng trở nên thuần thục. Khánh Đan trước nay cũng chẳng bao giờ giận dỗi với ai, nhưng ở bên anh tự nhiên cô thấy mình rất trẻ con, rất ấu trĩ, hay giận dỗi vô cớ.Đêm giáng sinh, Hải Nguyên và Khánh Đan đi xem phim. Đây được coi là lần đầu tiên hẹn hò của hai người. Những lần trước đi chơi nhiều nhưng đều đi cùng bạn bè, lần này hai người mới có cơ hội đi riêng. Hải Nguyên chiều ý cô mà chọn phim tình cảm lãng mạn, mới đầu anh xem có vẻ hào hứng, nhưng chưa đến nửa tập thì đã dựa vào vai Khánh Đan mà ngủ ngon lành cho đến hết bộ phim. Khánh Đan thấy vậy cũng chỉ nhìn anh mà cười. Anh rất chiều cô, đưa cô đi xem thể loại phim cô thích xem mà anh vốn không hề thich, cô còn đòi hỏi gì nữa?Cuối tháng mười hai âm lịch, không khí tết sôi động trên khắp các đường phố Hà Nội. Đêm ba mươi tết, Khánh Đan không cùng gia đình đón giao thừa ở nhà mà đi xem pháo hoa cùng Hải Nguyên và nhóm bạn thân. Giây phút giao thừa, tiếng pháo hoa vang lên giòn giã, ánh sáng lung linh. Anh nắm tay cô, hơi ấm từ tay anh truyền sang tay cô làm trái tim cô ấm áp bình yên lạ thường. Anh quay sang nhìn cô mỉm cười, cô cũng nhìn anh và cười rồi anh cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng, cô khẽ đẩy anh ra: “Rất nhiều người ở đây đấy!”“Anh không quan tâm.”Anh nói rồi tiếp tục hôn cô, một nụ hôn ấm áp giữa đêm đông giá lạnh, giữa hàng trăm người ở đó và trong những giây phút khởi đầu của năm mới, anh muốn nói với cô rằng dù bất cứ nơi đâu, khi nào anh vẫn sẽ bên cô, yêu thương cô, tình yêu của anh mãi mãi không thay đ