Yêu em trọn kiếp không phai

Yêu em trọn kiếp không phai

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325141

Bình chọn: 7.5.00/10/514 lượt.

ấy nhìn cô bằng ánh mắt thân thiện ra thì những người khác đều nhìn cô như nhìn sinh vật lạ vậy. Cũng may mấy người bạn của anh đối với cô có vẻ rất thân thiện, khiến cô không còn cảm giác lạc lõng khi ở đây mà vui vẻ nói chuyện cùng mọi người.“Em đi ra ngoài một chút nhé.”Nghe Khánh Đan nói, anh khẽ nhăn mày một cái rồi gật đầu. Ra khỏi quán bar, hít thở không khí trong lành, Khánh Đan cảm thấy thoải mái hẳn, bên trong tiếng nhạc ầm ĩ khiến cô đau đầu. Đứng từ trên tầng cao nhìn xuống đường, ánh sáng lung linh rực rỡ trong lòng bỗng thấy nhẹ nhàng, bên trong kia và bên ngoài này cách nhau có một bức tường mà như hai thế giới khác nhau vậy.“Anh Ryan bảo tôi mang áo ra cho bạn.” Judy nói rồi đưa cho Khánh Đan chiếc áo vest.“Cảm ơn.”“Jessica có vẻ không thích nơi này nhỉ?”“Ừm, trong đấy ồn ào quá!”“Lần đâu tiên tôi đến đây cũng có cảm giác như vậy, mãi rồi cũng quen.”“Sao bạn nói tiếng Việt tốt vậy?”“Ừ, mẹ tôi là người Việt Nam, lấy bố tôi rồi định cư luôn bên này. Từ nhỏ bà đã dạy tôi nói tiếng Việt.”“Ồ.”“Jessica có bao giờ nghĩ sẽ ở hẳn bên này không?”“Hả?”“Tôi nghe Ryan kể rất nhiều về bạn. Anh ấy có lẽ cũng hi vọng bạn ở lại đây.”Khánh Đan nhìn cô gái xa lạ trước mặt mình nhưng lại có cảm giác rất gần gũi.“Anh ấy là một người con trai tốt, đáng trân trọng.” Judy nói rồi lại nhìn lên bầu trời đêm xa vời. Bây giờ cô hiểu vì sao Ryan lại chung tình với người con gái Việt Nam kia đến vậy, cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn trong sáng, thuần khiết. Quan trọng là ánh mắt cô ấy dường như chỉ nhìn thấy mình anh, ngoài ra không có ai khác. “Thôi, chúng ta đi vào trong đi.” Judy nói rồi kéo Khánh Đan bước vào trong.Hải Nguyên nhìn hai người bước vào khẽ nhíu mày rồi ngồi dịch vào nhường chỗ cho cô. Khánh Đan ngồi xuống, thấy khát nước liền cầm cốc nước trước mặt lên uống một hơi hết sạch, Hải Nguyên ngồi gần đấy nhưng không kịp ngăn cô, khi cô đặt cốc xuống bàn mới thấy mọi người đang tròn mắt nhìn mình.“Đây là nước gì vậy?” Khi vừa nói xong đầu cô cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, mọi thứ nhòa đi trước mắt, xung quanh có tiếng người nói: “Chị dâu, tửu lượng tốt thật!” Sau đó thì gục vào người Hải Nguyên không biết gì nữa.“Cậu cố tình đấy hả?” Hải Nguyên cầm cốc lên uống thử một chút thấy vị ngọt ngọt lại thơm thơm nhưng rượu thì khá nặng, dễ uống nhưng dễ say.“Ryan, thử chút xem tửu lượng cô ấy ra sao, ai dè đổ ngay rồi. Ha ha, hôm nay lại vất vả anh rồi!” Cậu ta nói rồi vỗ vai anh, nháy mắt đầy ẩn ý.“Cậu đừng có ăn nói lung tung!” Hải Nguyên khẽ lườm rồi đặt Khánh Đan vào lòng mình, nhìn cô say ngủ. “Thôi, tôi về trước, mọi người ở lại vui vẻ!” Anh nói rồi bế Khánh Đan ra khỏi quán bar bỏ lại đằng sau lời trêu chọc của mọi người.Hải Nguyên đưa Khánh Đan về nhà, dì Mari thấy vậy liền chạy lên hỏi:“Ôi, Khánh Đan làm sao thế?”“Không sao, dì nấu giúp cháu canh giải rượu nhé!” Anh nói rồi đặt cô lên giường. Khánh Đan vẫn nằm im không biết gì, khuôn mặt cô lúc này ửng hồng lên trông thật quyến rũ, trong lòng anh bỗng cảm thấy như có một luồng khí nóng phát lên không kiềm chế được, có lẽ vì hôm nay anh uống không ít rượu. Anh khẽ đưa tay gạt nhẹ tóc mái đang che mặt cô sang một bên, vuốt lên gò má ửng hồng của cô. Lúc này trông cô thật đẹp, đẹp đến mê hồn. Ánh mắt anh nhìn cô dường như có lửa.“Cậu Hải Nguyên, trà tôi mang lên rồi đây!” Dì Mari từ bên ngoài bước vào, anh giật mình bỏ tay xuống như đứa trẻ đang mắc lỗi sợ người khác phát hiện.“Dì cứ để đấy đi!” Anh nói rồi nhìn dì Mari đi ra khỏi phòng mới thở dài, đúng là không nên để cho cô ấy uống rượu, thật nguy hiểm!Hải Nguyên gọi Khánh Đan mấy lần cô mới mơ màng tỉnh dậy, anh lấy bát canh cho cô uống một ít rồi anh uống nốt chỗ còn lại, anh đặt cô xuống giường, vén chăn cho cô rồi trở về phòng. Anh vào phòng tắm không ngừng xả nước ướt hết người, cái lạnh làm anh tỉnh táo. Nghĩ đến chuyện lúc nãy anh lại thấy mình thật bì ổi, định lợi dụng lúc cô say mà có ý đồ, cũng may dì Mari bước vào kịp. Anh thật sự không muốn làm chuyện tổn hại đến cô, ít nhất là khi cô chưa sẵn sang.Sáng hôm sau, Khánh Đan tỉnh dậy thấy đầu đau nhức khó chịu vô cùng, cô uể oải đi xuống phòng khách ngồi ngả người xuống ghế sô pha. Hải Nguyên ngồi gần đấy lên tiếng:“Em dậy rồi à? Có đau đầu không?”“Hôm qua em về lúc nào vậy?”“Em uống hết ly rượu rồi lăn ra ngủ không biết gì nên anh đưa em về trước.Anh nói rồi ngồi lại gần cô kéo cô nằm gối lên đùi rồi day day huyệt thái dương cho cô.“Em thấy nó ngọt lắm mà nhỉ?”“Ngốc, càng ngọt càng thấm!”“Ồ, đau đầu chết đi được!”“Sau này anh sẽ không đưa em đến những nơi như vậy nữa.” Anh dịu dàng nói, nhìn cô mơ màng vào giấc ngủ.Thời gian cứ thế mà trôi đi, ngày tháng cứ vậy bình yên qua đi, ở bên Hải Nguyên, Khánh Đan luôn mỉm cười hạnh phúc mà không biết một người đang ngày ngày nhớ đến cô, chờ đợi cô quay trở về.

YÊU EM TRỌN KIẾP KHÔNG PHAI – CHƯƠNG 13

Chương mười ba: Hạnh phúc chính là anh

(Việt Nam)

Hải Minh nhìn thông tin trên hồ sơ khẽ nhíu mày rồi nhìn cô gái đang ngồi trước mặt mình:

“Vương Nhật Lệ, hai mươi mốt tuổi? Cô chắc chắn mình đến đây phỏng v


Old school Easter eggs.