XtGem Forum catalog
Yêu em trọn kiếp không phai

Yêu em trọn kiếp không phai

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325550

Bình chọn: 10.00/10/555 lượt.

ấn làm trợ lí?”

“Giám đốc, anh nói đùa, không lẽ tôi mang hồ sơ đến chơi?”

Hải Minh bật cười nhìn cô: “Ừ, cũng đúng. Buổi phỏng vấn đến đây là kết thúc.”

“Giám đốc Hải Minh, em rớt hay trúng tuyển vậy?” Nhật Lệ tròn mắt nhìn Hải Minh. Hải Minh ra hiệu với mấy người phỏng vấn, họ gật đầu rồi cùng nhau ngoài, lát sau chỉ còn cô và anh ở lại.

“Cô Vương, có thể mời em đi ăn cơm được chưa?” Anh nói.

“Được thôi, em cũng đang rất đói, Hải Minh, công ty anh công nhận nổi tiếng thật, em đợi đến lượt phỏng vấn mà đợi dài cổ rồi.”

Nhật Lệ nói rồi cùng Hải Minh bước đi ra ngoài.

“Sao em không về công ty bố em làm, lại chạy đi xin việc thế này?”

“Cũng như anh.” Nhật Lệ nhìn Hải Minh cười tinh nghịch.

“Anh khác chứ!”

“Ồ, vậy là anh không hoan nghênh em đến công ty anh rồi?” Nhật Lệ lém lỉnh trêu anh.

“Anh không nói vậy nhé, công ty anh rất có thành ý chiêu mộ người tài.”

“Ha ha, vậy em là người tài phải không?”

“Ừ, mai em có thể đến công ty báo cáo.” Hải Minh mỉm cười.

“Hi hi, cảm ơn anh nhé!”

Hải Minh cùng Nhật Lệ đến một nhà hàng gần đấy ăn cơm rồi anh đưa cô về, lần đầu tiên anh nói chuyện nhiều với cô như vậy, trước đây anh nói chuyện với cô cũng chỉ liên quan đến Khánh Đan hay vì cô là bạn của Khánh Đan, nhưng bây giờ thì khác, từ giờ cô là đồng nghiệp của anh, là cấp dưới của anh, ngày ngày đều có thể gặp anh.

“Em về nhà chứ?” Hải Minh lên xe rồi mới hỏi cô.

“Vâng, ở đường Hoàng Hoa Thám.”

Hải Minh vừa nghe liền quay sang nhìn cô thắc mắc.

“Hì, em ra ở riêng rồi, bây giờ em ở cùng Thảo Vân.”

“Ờ.”

Nhật Lệ nhìn anh khẽ gượng cười rồi cũng không nói thêm gì nữa.

“Tớ về rồi đây, hôm nay cậu về sớm thế?” Nhật Lệ vào nhà thấy Thảo Vân đứng ngoài ban công liền lên tiếng.

“Suỵt!” Thảo Vân thấy Nhật Lệ liền ra hiệu với cô rồi tiếp tục nói chuyện điện thoại một lúc sau mới dập máy.

“Hôm nay anh nào đưa về thế?” Thảo Vân nhìn cô nháy mắt một cái.

“Ha ha, là giám đốc!” Nhật Lệ cố tình tỏ ra thần bí.

“Ghê chưa? Cậu xin được việc rồi hả, lại còn được người ta đích thân đưa về cơ à?”

“Ừ. He he.”

“Ai mà có mắt nhìn người đặc biệt vậy?” Thảo Vân trêu cô.

“Thảo Vân, cậu có cần thiết phải như vậy không? Mình cũng tốt chứ bộ.”

“Ừ. Tớ bảo cậu không tốt đâu mà, nhưng ai thế? Cậu với anh ta liệu có phải…” Thảo Vân vừa nói vừa nháy mắt Nhật Lệ.

“Hi vọng là được như thế!”

Nghe Nhật Lệ nói, Thảo Vân liền nghĩ ra người đó là ai, cô khẽ thở dài.

“Cậu vẫn quyết tâm cơ đấy!”

“Tất nhiên, tớ cũng phải đuổi theo hạnh phúc của mình chứ, dù sao thì Khánh Đan cũng ở bên Hải Nguyên rồi.”

“Nhưng anh ấy…”

“Ầy, cậu đừng nói chuyện đấy nữa, bây giờ tớ không muốn nghe.” Nhật Lệ nói rồi đặt mình xuống giường. “Mình chỉ biết anh ấy là hạnh phúc mình theo đuổi là được rồi.”

“Cậu vì đến công ty anh ấy làm việc mà chấp nhận làm trái ngành, lại còn cãi nhau với bố mẹ đến nỗi dọn ra ngoài ở có đáng không?”

Nhật Lệ nghe Thảo Vân nói khẽ mở mắt ra im lặng một lúc: “Tớ với bố cãi nhau không phải một hai ngày, cũng không phải vì anh ấy.” Cô nói rồi kéo chăn lên chùm kín mặt mặc kệ Thảo Vân nói gì cũng không nghe, Thảo Vân chỉ đành lắc đầu không nói nữa. Chuyện tình cảm này có lẽ ngay từ khi bắt đầu đã không ai hi vọng nó sẽ có một kết quả tốt đẹp rồi. Nhật Lệ yêu thầm Hải Minh nhưng trong lòng anh từ xưa đến nay chỉ có một mình Khánh Đan. Những lời Thảo Vân có thể khuyên cũng khuyên cả rồi nhưng Nhật Lệ vẫn một mực không nghe, nhất định giữ mối tình đơn phương đến cùng. Cô cũng chỉ đành đứng nhìn Nhật Lệ tự tổn thương bản thân rồi cô sẽ đến an ủi, đó là điều duy nhất mà một người bạn thân như cô có thể làm. Cuộc đời không ai biết trước được điều gì xảy ra. Nhật Lệ vẫn tin sự kiên trì của cô sẽ làm nên kì tích, nhưng lần nào cũng xị mặt trở về nhà, miệng thở dài liên tục.

“Nhật Lệ, cậu lại sao thế?”

“Anh ấy đi rồi!” Nhật Lệ đang nằm trên giường úp cái gối lên mặt, nghe Thảo Vân hỏi cô cũng không buồn ngồi dậy.

“Đi đâu?”

“Sang Mỹ, tổ chức sinh nhật bất ngờ cho Khánh Đan.”

Thảo Vân khẽ thở dài, cả hai im lặng một lúc rồi Nhật Lệ bật dậy kéo Thảo Vân đi:

“Đi thôi!”

Thảo Vân khẽ lắc đầu, lần nào có chuyện buồn Nhật Lệ đều như vậy, buổi tối đi uống rượu cười nói vui vẻ rồi sáng hôm sau lại đi làm bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Để tớ thay quần áo đã chứ!”

Thảo Vân thay quần áo rồi cả hai đi ra khỏi nhà, đến một quán quen vừa ăn, vừa uống rượu, nói chuyện trên trời dưới đất rồi cười ầm ĩ. Ông chủ quán sớm đã quen hai cô gái này, thấy vậy cũng chỉ mỉm cười.

“Cậu đoán xem, Khánh Đan sẽ bất ngờ như thế nào nhỉ, chắc là rất vui, món quà mình giúp Hải Minh chuẩn bị mà, nhất định cậu ấy sẽ thích.”

“Cậu sao phải tự làm khổ mình thế?”

“Mình nghĩ anh ấy sẽ thất vọng. Nhưng mình lại không dám nói ra, mình sợ anh ấy buồn, nhưng cũng sợ Khánh Đan sẽ khó xử.”

“Cậu không đố kị với Khánh Đan chút nào sao?”

Thảo Vân vừa nói xong, Nhật Lệ liền ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm Thảo Vân một lúc lâu:

“Cậu ấy là bạn từ nhỏ của tớ. Cậu ấy là một người bạn tốt, rất tốt của tớ.” Nhật Lệ càng nói trong lòng càng thấy xót xa, cô nhớ đến nhữ