iếu Lâm cũng chẳng có ân huệ gì!
Người bịt mặt râu bạc cười khảy:
- Kim Bích Cung là đại địch của Chính Nghĩa Nhai, Hải Tuệ đã tìm chọn đệ tử cho Kim Bích Cung, đối địch với Chính Nghĩa Nhai, thật là tội lỗi tày trời. Y là cao tăng Thiếu Lâm mà lại làm như vậy, chùa Thiếu Lâm thật đáng bị hủy diệt, kể từ nay sẽ không còn…
Hải Ngu Thiền Sư vội cuối gằm mặt nói:
- Xin thượng tọa rộng lòng từ bi…
Người bịt mặt râu bạc chầm chậm ngồi trở xuống ghế, trầm ngâm nói:
- Ngươi thân là chưởng môn Thiếu Lâm, chẳng hay có thật dạ phục tùng mệnh lệnh của Chính Nghĩa Nhai chăng?
Hải Ngu Thiền Sư vội đáp:
- Phái Thiếu Lâm đã tùng mệnh chủ nhân Huyết Bi từ lâu, xin thượng tọa cứ dạy bảo, lão nạp chẳng dám bất tuân!
Người bịt mặt râu bạc cười khảy:
- Thôi được, chỉ cần ngươi lừa được Vân Dật Long lên Thiếu Lâm thì kể như lấy công chuộc tội.
Hải Ngu Thiền Sư ngớ người:
- Vân Dật Long hành tung vô định, biết hắn ở đâu mà tìm?
- Hứ! Điều ấy để bổn tọa lo liệu, ngươi chỉ việc viết cho một bức thư với lý do có sự khẩn cấp là được rồi!
- Cái đó…
Người bịt mặt râu bạc trầm giọng quát:
- Sao? Ngươi không chịu hả?
Hải Ngu Thiền Sư thở dài:
- Trong Phật môn nghiêm cấm nói dối, lão nạp… không tiện vâng mệnh!
- Nghiêm cấm nói dối?
Người bịt mặt râu bạc ngửa mặt cười vang:
- Đây không phải nói dối mà là chiến thuật, và cũng là mệnh lệnh của Chính Nghĩa Đoàn, để trừ diệt một tên cuồng bạo hung ác, chẳng cần câu nệ bất kỳ thủ đoạn nào cả!
Hải Ngu Thiền Sư lắp bắp:
- Chả lẽ… không còn cách nào khác hơn ư?
Người bịt mặt râu bạc buông tiếng cười sắc lạnh, phất tay áo đứng lên quát lớn:
- Chẳng cần biết có cách nào khác hay không, chỉ hỏi ngươi có chịu thi hành hay không?
Hải Ngu Thiền Sư tư lự:
- Vân Dật Long thần công cao cường, dẫu có lừa được hắn đến đây e rằng… chẳng những không bắt được hắn, trái lại còn khiến cho cơ nghiệp phái Thiếu Lâm đã bao đời khổ công gầy dựng bị phá hủy.
Người bịt mặt râu bạc trầm giọng:
- Điều ấy ngươi khỏi phải bận tâm, trước khi Vân Dật Long đến, nơi đây có thể bố trí thành một đầm rồng hang hổ rất ư kín đáo. Chính Nghĩa Nhai vì diệt trừ tên nghịch đồ ấy có thể động dụng mọi lực lượng, kể cả tấu xin chủ nhân Huyết Bi phái xuất tứ đại thị vệ trợ trận…
Hải Ngu Thiền Sư lặng thinh, dường như đang đắm chìm trong suy tư.
Người bịt mặt râu bạc bực tức quát:
- Hải Ngu, tính kiên nhẫn của bổn tọa không được tốt lắm, phải biết bổn tọa đã được lệnh của chủ nhân Huyết Bi, có thể tùy cơ xử lý mọi sự về phái Thiếu Lâm…
Giọng bỗng trở nên sắc lạnh nói tiếp:
- Vậy có nghĩa là bổn tọa có quyền biến chùa Thiếu Lâm thành một đống tro tàn, phái Thiếu Lâm sẽ không còn tồn tại trên cõi đời nữa.
Hải Ngu Thiền Sư giật thót người, ấp úng nói:
- Thượng tọa hẳn không làm vậy chứ?
Người bịt mặt râu bạc cười vang:
- Đó thì phải xem ngươi trả lời thế nào với bổn tọa!
Hải Ngu đảo mắt nhìn những tăng lữ hai bên, vẻ mặt người nào cũng nặng nề, chắp tay cúi đầu, hiển nhiên thảy đều trao hết quyền quyết định cho Hải Ngu Thiền Sư.
Hải Ngu Thiền Sư buông tiếng thở dài ảo não:
- Thôi được, lão nạp xin tuân mệnh!
Người bịt mặt râu bạc cười to:
- Vậy thì hãy viết thư mau đi!
Hải Ngu Thiền Sư khẽ chau mày:
- Xin thượng tọa hãy triệt thoái sự bao vây trước, để cho lão nạp thư thả viết thư rồi tìm cách trao tới tay Vân Dật Long hẹn ngày đến Thiếu Lâm…
Người bịt mặt râu bạc cười vang:
- Ngươi đừng hòng giở trò kéo dài thời gian, bổn tọa không dễ bị lầm mưu đâu, trừ khi ngươi viết thư ngay tức khắc và kèm theo một tín vật của Thiếu Lâm trao cho bổn tọa, bằng không Thiếu Lâm hôm nay khó mà tránh khỏi đại kiếp.
Hải Ngu Thiền Sư lặng người:
- Vậy là thượng tọa không để cho lão nạp có chút thời gian nào cả!
Người bịt mặt râu bạc cười:
- Đúng vậy!
Hải Ngu Thiền Sư cúi đầu lặng thinh không nói gì hơn.
Người bịt mặt râu bạc bỗng xô mạnh ghế ngồi quát to:
- Hải Ngu, hãy quyết định mau đi!
Thốt nhiên, một giọng nói lạnh như băng vang lên:
- Vân mỗ đã có mặt rồi, khỏi phải ép buộc Hải Ngu Thiền Sư nữa!
Vừa dứt tiếng đã thấy một bóng trắng xuất hiện trong đại điện, chính là đương kim Kim Bích Cung Chủ Vân Dật Long.
Người bịt mặt râu bạc giật mình kinh hãi, lùi sau mấy bước, rút ra một thanh trường kiếm quát:
- Ngươi… chính là Vân Dật Long?
Vân Dật Long cười khảy:
- Chả lẽ tôn giá không tin, Vân mỗ còn phải có sự chứng minh nữa hay sao?
Hải Ngu Thiền Sư và tăng chúng Thiếu Lâm thảy đều vui mừng khôn xiết, song cố gắng không biểu lộ ra ngoài mặt, tất cả đều bình thản lặng thinh.
Trong khi ấy bọn người áo đen thảy đều toàn thân giới bị đao kiếm, cầm tay thủ thế sẵn sàng.
Vân Dật Long cao giọng nói:
- Hãy nghe đây, Vân mỗ không muốn gây nhiều chết chóc, chỉ cần các ngươi đừng động thủ, Vân mỗ sẽ tha mạng tất cả, còn như kẻ nào ngoan cố không tự lượng sức mình, đó chính là tự chuốc lấy cái chết.
Người bịt mặt râu bạc nghiến răng ken két, bỗng quát vang:
- Tiến lên!
Bọn người áo đen không dám trái lệnh bắt buộc phải vung khí giới xông t
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp