cho trúng đích .
Bốn mươi mấy người " tù " đều thuộc vào hàng có hạng trong chốn võ lâm nhưng họ chưa từng thấy mà cũng chưa từng nghe có một tay roi siêu phàm như thế .
Họ đưa mắt nhìn nhau và không hẹn mà cũng một lúc , họ phóng mình lên vượt qua bờ tường như bầy ong vỡ tổ mất dạng trong đêm tối .
Lão già áo vàng tái mặt quát lên :
- Ngươi đã đánh rơi Đoạt Mạng Kim Tiền thì ngươi phải thế mạng cho những kẻ ấy .
Lão một giò khoát tay cười :
- Đã có một mạng của Tiên Thần Tây Môn nhu thì đã quá đủ để thay cho bốn mươi nhân mạng .
Sự việc diễn biến bất giờ làm cho lão Tôn Gù sửng sốt nhưng đồng thời cũng giải đáp được những thắc mắc trong lòng lão này giờ , lão biết thêm được tên của gã có bớt xanh trên mặt : Tiên Thần Tây Môn Nhu .
Gã áo vàng có da mặt màu nâu không nói một tiếng nào nhưng tay gã đã người ánh thép : một món binh khí lạ lùng , đao không ra đao , cưa cũng không phải là lưỡi cưa , nó lấp lánh trông rờn rợn .
Đặc biệt là tên thiếu niên áo vàng từ trước đến giờ không hé môi , hai tay của hắn cũng không rút ra khỏi túi áo , bây giờ thì hắn mới chầm chậm rút ra kéo theo luôn binh khí : Hai chiếc vòng cọng lớn hơn tay cái .
Binh khí có hai đặc điểm : dài thì lợi thế , ngắn thì hiểm ác , vậy thì binh khí của gã thiếu niên phải nói là cực kỳ hiểm ác .
Một lần ra tay là một thế công trí mạng bởi vì bằng vào món binh khí ngắn ngủi như thế , nếu không làm cho đối thủ mang thương thì trái lại chính người sử dụng sẽ mang thương .
Đó là nguyên tắc nằm lòng của người dùng binh khí ngắn .
Sử dụng những món binh khí như thế tất nhiên là những kẻ võ công không thể tầm thường .
Bốn tên áo vàng vừa nhoáng mình lên và đã vây chặt Tiên Thần Tây Môn Nhu vào giữa .
Chỉ có lão một giò thì lại không kết vào vòng vây .
Lão lui mấy bước và nhếch môi cười theo dõi .
Gã áo vàng mũi quặp vùng kéo bành thân áo : trước ngực gã có một sợi dây đai lớn bảng , trên đó giắt chồng chất lên nhau bốn mươi chín cây lao dài ngằn không đều .
Đây không phải là thứ lao dài như lao của giống dân thiểu số , có lẽ phải gọi nó là đoản thương thì mới đúng bởi vì cây dài lắm cũng không đầy nửa sải .
Cả nắm người của bọn áo vàng cùng xoáy mắt vào Tây Môn Nhu , vẻ mặt họ hầm hầm nhưng trong ánh mắt họ vẫn không dấu được sự e dè bởi ngọn roi như có mắt ấy .
Lão một giò cười sằng sặc :
- Lai lịch của bốn vị bằng hữu ta đây , chắc các hạ đã biết qua rồi chứ ?
Tây Môn Nhu lạnh lùng :
- Tự nhiên .
Lão một giò gật đầu :
- Cứ theo lý lịch mà nói thì thân danh của năm ngươi trong bọn ta đúng ra thì không nên liên hợp vây công nhưng chỉ vì cần đối phó gấp với ngươi nên hôm nay không thể từ nan .
Tây Môn Nhu cười khẩy :
- Trong giang hồ , bọn tiểu nhân thường lấy đông thắng ít , chuyện đó ta đã thấy quá nhiều rồi chứ đâu phải chi có các ngươi .
Lão già một giò lại gật gật :
- Ta vốn không muốn kết liễu tính mạng của ngươi nhưng tiếc vì ngươi đã phạm vào quy củ của chúng ta thì chúng ta làm sao lại có thể để cho ngươi đi được ? Có lẽ ngươi cũng thừa biết , một khi quy củ bị huỷ diệt thì uy tín sẽ tan theo .
Tây Môn Nhu nhếch môi :
- Nhưng nếu ta cứ muốn đi thì sao ?
Lão một giò lắc đầu :
- Không , ngươi không đi được .
Tây Môn Nhu cười ha hả :
- Nếu đến lúc mà ta thật tình muốn đi thì bằng sức của các ngươi không làm sao giữ được ta cả .
Vừa nói , Tây Môn Nhu vừa rung nhẹ cổ tay , ngọn roi vụt cuốn lại thành bảy tám vòng dưới lớn trên nhỏ y như là một con ốc và hắn đứng yên trong những vòng roi tròn ốc ấy .
Lão một giò gầm lên một tiếng , chiếc gậy sắt vụt ngang .
Chiêu thế đánh ra đó chỉ là Hoành Tảo Thiên Quân tầm thường như ai có học võ đều nhận rõ như thế ấy phát ra từ cánh tay , từ chiếc gậy của lão một giò thì lại càng tầm thường .
Ai đã mầm vào võ nghiệp cũng đều có thể sử dụng chiêu Hoành Tảo Thiên Quân nhưng đối với lão một giò thì bốn chữ " thiện " ấy mới thật đúng nghĩa .
Tây Môn Nhu vẫn không ngớt tiếng cười và cả thân hình của hắn , cả vòng roi tròn ốc vụt nhấc bổng lên .
Rẹt ! Rẹt !
Nhiều tiếng động liên tiếp nổi lên , chỉ trong chớp nhoáng gã áo vàng một mắt đã phóng luôn mười ba ngọn lao một lượt .
Những ngọn lão xé đi trong gió những xâu chuỗi bằng tơ đỡ nơi cán lao tủa ra nhưng những cánh hoa đào .
Những ngọn lao dài phóng ra trước nhưng lại đi sau , nhưng ngọn lao phóng ra sau mà tới trước và nhiều tiếng dội nổi lên .
Rắt ! Rắt ! Rắt !
Mười mấy ngọn lao đều bị vòng roi đánh bật , dài cũng như nbgắn đều bịo gãy làm đôi , những chùm tuôi đỏ cũng như lúc nãy vẫn như những cánh hoa đào rơi ra .
Nhiều ngọn lao còn trớn bám ghim vào thành tường , sức mạnh bị phản đà rung lên bần bật .
Tây Môn Nhu như một con rồng lớn trong mây , hắn bắn thẳng mình mất hút vào đám sương mù .
Lão một giò rống lên :
- Theo !
Cây gậy sắt chống " nạch " một cái xuống nền đá , thân hình lão vọt thẳng như cây pháo tăng thiên , một chân cua lão hình như còn hơn những kẻ đủ hai chân , tiếng gậy khua chưa dứt thì lão đã không còn thấy nữa .
Bốn người áo vàng còn lại cùng phóng l;ên một lượt , họ nhắm theo tiếng gió cây