Polly po-cket
Thiên Đế Kiếm

Thiên Đế Kiếm

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211491

Bình chọn: 8.00/10/1149 lượt.

on cáo ấy hoá thành người, đó là HàLiên, cô vẫy tay ra hiệu, từng bóng người tuồn lên phía trên.

-Đây rồi ! - Mạnh Uy nói.Trước mặtanh, đội lính Tích Vũ đang tấn công vào ngôi nhà nhỏ.Ngay đằng sau bức tường,hàng chục tên lính đang bắn tới tấp.

Từ đây, anh có thể nhìn thấy cáibóng của Hạc Tú đang chém giết quân lính.

Đội Vô đang nấp sau bức tường, họ đãtới chỗ đội Bạch.

-Duy Kì !

Duy Kì chạy lại chỗ của Mạnh Uy.

-Cậu lên xử lý giùm bọn trên kiađược chứ ?

-Vâng.

-Nhan Tâm, cậu ném mảnh giấy đi, độiBạch sẽ nhận ra chúng ta.

-Rõ.

Duy Kì cúi người xuống, anh ta bướcchầm chậm về phía đám lính đang nấp sau tường.

Nhan Tâm rút từ trong người ra mộttờ giấy cỡ lòng bàn tay, anh thổi nó.

Hạc Tú thấy đã mệt, chiến đấu khôngngừng nghỉ suốt từ chiều tới giờ đã làm anh tổn hao chân khí nhiều, mặc dù đãđược nghỉ ban nãy, nhưng chừng đó vẫn chưa thấm vào đâu.

Đội Bạch càng lúc càng bị dồn vàobên trong, các thành viên đã gần như rã rời. Đến cả Diệp Thu cũng đã uể oải.

Hạc Tú thấy một mảnh giấy màu trắng,nó lơ lửng trong không khí.

-Đội Vô đến rồi ! - Hạc Tú hét lên.

Hàn Thuyên như bỏ được gánh nặngđang làm oằn ruột mình.Tự nhiên anh cảm thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh,anh cầm cây Kiếm Hoa chém bay đầu tên đứng trước mặt.

Những tên lính Tích Vũ đang nấp saubờ tường, chúng thấy đám lính đang tấn công vào ngôi nhà bị dạt hết cả ra bênngoài.Những tên lính này lại giương cung lên chuẩn bị bắn tiếp.

-Vui quá nhỉ ? - Một giọng nói đằngsau những tên lính.

Những tên lính đồng loạt quay mặtlại thì đầu của chúng cũng đồng loạt rớt xuống, máu bắn đầy lên áo giáp của DuyKì.

Một tên đội trưởng lính Tích Vũ trênmái nhà đã nhìn thấy, hắn gào lên:

-Bắn nó đi ! Bắn nó đi !

Cả đội lính Tích Vũ quay sang DuyKì, nhưng chưa kịp bắn, những con dao găm từ đâu bay tới, cắm vào cổ từng tênmột.

Tên đội trưởng còn chưa hiểu cái gìvừa diễn ra, những lưỡi dao móc với dây đằng sau cuốn vào người hắn. Mạnh Uyđứng đằng sau lưng hắn, mỗi tay kẹp ba cán dao, những con dao của anh có thểtách ra làm đôi, lưỡi nối với cán bằng một sợi dây trắng và mảnh.Những sợi dâythít vào người tên đội trưởng.

Mạnh Uy nghiến răng kéo hai tay,những sợi dây đan nhau cắm ngập vào người tên đội trưởng, cứ thế mà chia nhỏ cơthể, những sợi dây màu trắng giờ đã trờ thành màu đỏ kịt.

-Có cần phải như vậy không ? – BăngTiên đứng đằng sau.

Mạnh Uy thở một cách nặng nhọc:

-Đây là chiến trường.



Nguyên Trí đang đứng bên ngoài trờiđầy tuyết, trước mặt ông một đội quân mặc toàn đồ đen, khăn che kín mặt, đôngđến hơn hai trăm người.

-Các cậu đã nhớ rõ chưa ? – Nguyên Tríhỏi.

-Rõ ! – Những người mặc đồ đen đồngthanh.

-Đi đi !

Những người lính mặc áo đen đó chạyxuống con đường tên đồi.

Một người tới bên cạnh NguyênTrí.Nguyên Trí nói

-Quang Thanh à ?

-Ông có chắc là dùng toàn bộ độiBiệt Sát thế này là hay không ? Biệt Sát không thực sự để dùng cho chiến trườngmà. – Quang Thanh nói.

-Thiên Tử đã lệnh là phải đánh bằngđược Tổ Long Thành ngay trong đêm nay.

-Ừm…

-Đội Sầu Lệ Điện và Ai Oán Đường đichưa ?

-Rồi.Tôi đã bảo họ đi rồi.

Nguyên Trí gật gù.

-Không biết Thiên Tử có ổn không ? –Quang Thanh trầm ngâm.



Chiến trường Đặng Lung Sơn đầy tiếnggầm rú của quân Vạn Hoá Thành.

Thiên Tử cầm thanh Uất Ma Kiếm, tảxung hữu đột vào giữa đại quân Vạn Hoá, không kẻ nào cản được bước tiến củaông.Mặc dù đã hơn 90 tuổi, nhưng thể chất của Thiên Tử vẫn hết sức tráng kiện,những bắp tay lớn và rắn chắc, đôi chân chuyển động linh hoạt theo từng đườngkiếm.

Một tên Hổ Nhân lao tới, hắn định vồlên người Thiên Tử, nhưng cánh tay của Thiên Tử tóm vào cổ hắn, đập dập xuốngđất.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện cũngkhông kém phần uy dũng, họ không quá khó khăn trong việc một mình đẩy lui cảcánh quân của Vạn Hoá về phía sau.

Quân Uất Hận Thành đang dần chiếm ưuthế so với quân Vạn Hoá.

Bỗng có một tiếng rống át hết cả taiThiên Tử.

Những tên lính Thần Thú trước mặtThiên Tử chạy dạt ra.

Thiên Tử nhìn thấy một con vật, nóiđúng hơn là quái vật.Thân hình nó to khủng khiếp, gấp ba gấp tư cái cổng thànhBắc Tổ Long Thành, da sần sùi như đá, cái mõm bè bè, có hai răng nanh thòi cảra ngoài.Con quái có những bốn cái mắt, màu đỏ ké. Đôi chân trước có những móngvuốt, bám đầy bùn đất.Cái đuôi lúc dựng lên thì cao gần bằng thanh kiếm khổnglồ ở Kiếm Tiên Thành.

-Đại Cực Quái à ? – Thiên Tử nheomắt.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện đãnhìn thấy con quái vật.Họ đứng đằng sau Thiên Tử và trợ chiến bất cứ lúc nào.

-Có vẻ bọn Vạn Hoá muốn chơi tớicùng đây, chúng mang theo cả Đại Cực Quái sao ? - Một người nói.

-Con quái vật của các quái vật.

Quanh cổ Đại Cực Quái là những dâyxích sắt to.Gần như cả một đại quân Thần Thú mới kéo nổi nó.Con quái vật dườngnhư hết chịu nổi cái cảnh xiềng xích, nó lắc đầu dữ dội, hàng trăm tay Thần Thúbị bay lên không trung.

Con quái vật tiến dần trước mặtThiên Tử, nó ghé sát cái mõm xuống Thiên Tử, thở phì phì.Vạt áo choàng củaThiên Tử bị hơi của nó thổi tung lên.Thiên Tử chỉ lớn bằng một nửa so với răngnanh con quái vật.

Thiên Tử không sợ hãi, hay giơ kiếmth