đợi được taxi liền đi bộ.
Thuần Khiết vốn đã có chút khó chịu trong người, gió
thổi tới không kìm được hắt hơi hai cái. Phong Bính Thần không mặc áo khoác,
liền dang tay ôm cô vào lòng. Thấy cô không từ chối, lại cúi người hôn lên má
cô. Thuần Khiết chỉ ngước mắt lườm anh, không bận tâm đến anh.
Đến quán mì, Phong Bính Thần bắt đầu ra sức kể chuyện
cười, tìm mọi cách lấy lòng cô. Trước tiên anh kể một câu chuyện về điện ảnh.
“Đạo diễn Hitchcock (*) nổi
tiếng với những bộ phim kinh dị. Một hôm ông xem vợ làm bánh bơ trứng. Bà đặt
bánh bơ vào trong lò, ông liền nhìn chằm chằm vào cửa lò, ‘bên trong đang làm
gì vậy?’ Cứ vài phút ông lại hỏi một câu, giọng nói rất khẽ.
Khi mùi thơm của bánh bơ tỏa ra, vợ ông mở cửa lò, lấy
một miếng bánh bơ thơm ngon đẹp mắt. Nhưng Hitchcock lại căng thẳng đến kiệt
sức, thở hổn hển nói: ‘Lần sau làm bánh bơ nhất định phải cho vào lò có cửa
kính để nhìn rõ tất cả những gì xảy ra bên trong. Quả thực tôi không thể chịu
đựng được’”.
Thuần Khiết nghe mà như không, khuôn mặt không chút
biểu cảm. Anh lại kể một câu chuyện khác.
“Họa sĩ người Anh, William Hogarth (**) vẽ tranh chân
dung cho một quý tộc xấu xí. Nét vẽ chân thật của ông khiến tay quý tộc này xem
xong bứ tranh tỏ ra rất không hài lòng, từ chối trả tiền. Hogarth liền viết một
bức thư gửi cho hắn, nói rằng có một người chuyên triển lãm dã thú, dị nhân và
quái vật rất hứng thú với bức tranh này, đồng ý trả giá cao. Nếu trong ba ngày
không nhận được tiền, ông dự định sẽ tô thêm màu cho bức tranh, vẽ thêm đuôi và
các bộ phận khác rồi bán cho người này để triển lãm. Sau khi nhận được bức thư
này, tay quý tộc đó lập tức đến trả tiền rồi
mang tranh về nhà đốt”.
Thuần Khiết nghe xong, mặt vẫn lạnh như tiền.
Phong Bính Thần không nản chí, quyết định bịa một câu
chuyện: “Mike đi vào một nhà hàng. Anh ngồi chờ rất lâu, thấy những người khách
khác đều ăn ngon lành, chỉ có một mình anh là không được phục vụ hỏi han. Anh
liền đứng dậy hỏi ông chủ: ‘Xin lỗi, xin hỏi có phải tôi đã ngồi vào hàng ghế
khán giả không?”’.
Anh vừa nói dứt lời, một nữ phục vụ bên cạnh bật cười.
Cuối cùng Thuần Khiết ngẩng đầu, liếc nhìn cô phục vụ ấy, sau đó nhìn Phong
Bính Thần, lạnh lùng nói: “Mì nguội rồi, mau ăn đi”.
Phong Bính Thần nghe vậy, giống như nhận được lệnh,
cắm đầu ăn mì.
Ăn xong anh bắt taxi về khách sạn, Thuần Khiết cũng
không phản đối. Cô quyết định làm lành với anh, không gây chuyện nữa. Huống hồ
anh dọn phòng, giặt quần áo cho cô, tìm mọi cách lấy lòng cô, xem ra cũng có
vài phần thật lòng với cô. Hơn nữa đồ đạc của mình đều ở chỗ anh, dù gì cũng
phải mang về nên quyết định rộng lượng một chút, cùng anh về khách sạn.
Nào ngờ đến sáng sớm, bồng nhiên cô sốt cao. Phong Bính
Thần muốn gọi bác sĩ nhưng bị cô can ngăn, chỉ gọi phục vụ phòng mang thuốc cảm
cúm. Ngủ mê mệt đến trưa hôm sau, anh gọi cô dậy ăn cơm. Biết cô đắng miệng
không muốn ăn, anh đã đặc biệt bảo nhà bếp chuẩn bị vài món khai vị. Ăn xong
cặp nhiệt độ, thấy không hạ sốt. Anh lại mời bác sĩ chẩn đoán cho cô, ân cần
chăm sóc khiến Thuần Khiết vô cùng bất an.
Cô sống hai mươi bảy năm rồi mà chưa được ai lo lắng
như vậy, quả thực không thể thản nhiên được, chỉ mong lập tức khỏe lại. Phong
Bính Thần cũng chỉ mong cô lập tức khỏe lại. Anh đã nhịn cả đêm qua, đêm nay
cho dù thế nào cũng không thể nhịn được nữa. Nhưng ban ngày Thuần Khiết ngủ đẫy
giấc rồi nên không vội đi nghỉ, nằm trên sofa xem ti vi. Anh đi đi lại lại bên
cạnh, tìm đủ mọi lí do giục cô đi nghỉ. Thuần Khiết coi như không nhìn thấy,
không nghe thấy.
Trên ti vi đang chiếu trailer của Thiên ngoại lai
khách, anh nhanh trí nói: “Chẳng phải em muốn phỏng vấn Sở Phụng MinhThuần
Khiết nghe thấy câu ấy, quả nhiên ngẩng đầu nhìn anh. Anh vội vàng nói: “Đợi em
khỏi ốm, anh sẽ sắp xếp để hai người gặp nhau. Bây giờ mau đi nghỉ đi..Nói rồi
lấy điều khiển trên tay cô.
Thuần Khiết lưỡng lự theo anh vào phòng ngủ, lấy cớ sợ
lây cảm nên giữ khoảng cách với anh. Nhưng anh Phong quả đúng là cao thủ tuyệt
thế, nhiệt tình, lại giàu kiên nhẫn, kĩ thuật thành thạo, tinh tế, cô cảm thấy
từng lỗ chân lông trên cơ thể đều đang run rẩy nhưng cố gắng kìm nén. Cô vốn cố
chấp, không thích xuống nước trước, mọi chuyện đều hi vọng người khác chủ động
giải thích, tránh để mình trở thành người lắm điều, hỏi nhiều giống như những
người phụ nữ bình thường. Nhưng cho dù là ai, một khi đã sa vào lưới tình thì
nguyên tắc gì cũng có thể phá vỡ. Một lúc sau, cuối cùng cô nghiêm mặt nói:
“Tốt nhất là anh giải thích rõ ràng chuyện tối hôm đó đi”.
Phong Bính Thần ghé sát vào tai cô, khẽ nói: “Tối hôm
đó, em và Tiêu Ức Sơn ôm ôm ấp ấp, anh đã tha thứ cho em rồi”.
Thuần Khiết đẩy anh ra: “Em không nghĩ mình làm sai
chuyện gì cần anh phải tha thứ. Còn anh, anh đi Los Angeles thật chứ?
“Hả”. Phong Bính Thần không hiểu ý cô.
“Hoặc đúng là anh đi Los Angeles thật nhưng về trước
dự định mà không nói với em, vì anh muốn tham gia tiệc sinh nhật của cố Băng?”.
Phong Bính Thần quay vai cô lại, nhì