ền”.
“Bình thường em tự trọng như vậy, sao bây giờ lại
không biết xấu hổ thế”.
“Người nghèo đều như vậy, đâu phải chỉ một mình em?”.
Phong Bính Thần không làm gì được cô, lắc đầu mỉm
cười: “Anh ăn no rồi, còn em?”.
Thuần Khiết nhìn đĩa của anh, vẫn còn một nửa thức ăn
nên nói: “Thế mà đã no rồi?”.
Phong Bính Thần bực tức nói: “Bị em làm cho tức no
rồi”.
Thuần Khiết không nói gì, cúi đầu ăn tiếp.
Lúc ấy, bỗng nhiên Tiêu Ức Sơn nhìn thấy họ.
Anh sững người một lúc, sau đó quay sang nói gì đó rồi
bỏ khăn ăn xuống, đứng dậy đi về phía họ.
Phong Bính Thần nhìn thấy anh ta trước, gõ nhẹ vào đĩa
thức ăn của Thuần Khiết: “Bây giờ là lúc em thực hiện lời hứa rồi”.
Thuần Khiết nuốt thức ăn rồi hỏi: “Lời hứa gì?”.
Anh nhếch mép, cười rất gian tà: “Hôn anh. Ngay lập
tức”.
Thuần Khiết biết một người thích làm theo ý mình như
anh chuyện gì cũng làm được, đành phải đặt dao dĩa xuống, lấy khăn lau miệng,
nghiêng người hôn anh qua bàn ăn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tiêu Ức Sơn không kìm được
dừng chân.
Trác Việt cũng nhìn thấy cảnh ấy. Anh ta không ngờ
Thuần Khiết cũng có thể làm chuyện này trước mặt mọi người. Trước đây cô chưa
bao giờ có những hành động thân mật ở nơi công cộng, nói cái gì mà ảnh hưởng
khôngtốt, thì ra tất cả chỉ là nói dối. Trong lúc tức giận anh ta bất chợt đứng
dậy, định đi tới chất vấn cô. Ôn Đế giơ chân đá anh ta, anh ta mới tỉnh ngộ
rằng mình đã không còn tư cách gì để chất vấn cô nữa, bồng chốc không khỏi sững
sờ.
Tiêu Ức Sơn sững người một lúc nhưng vẫn đi về phía
họ, khẽ ho hai tiếng rồi nói: “Làm phiền hai người một chút”.
Thuần Khiết nghe thấy giọng nói này, bồng chốc toàn
thân đông cứng, sau đó từ tai đến cổ đều đỏ bừng.
Phong Bính Thần buông cô ra, vẻ mặt vô cùng hài lòng,
ngẩng đầu chào Tiêu Ức Sơn: “Hi!”.
Tiêu Ức Sơn không chút biểu cảm, chỉ nhìn Thuần Khiết
và nói: “Không phiền nếu mình ngồi đây chứ?”.
Phong Bính Thần vẫn chưa nói gì, Thuần Khiết đã đỏ mặt
nói: “Dĩ nhiên rồi, mời ngồi”.
Tiêu Ức Sơn ngồi xuống, không nói gì. Phong Bính Thần
cũng không nói gì.
Ba người đều không nói gì, không khí vô cùng khó xử.
Thuần Khiết đành phải phá vỡ sự im lặng: “Dạo này thế nào?”.
“Mệt sắp chết rồi.. ”
“Sao cơ?”.
“Vì đóng một bộ phim dở ẹc mà ngày nào cũng phải tập
trong phòng thể hình...”. Anh nói rồi quay sang nhìn Phong Bính Thần, giọng
điệu vô cùng bất mãn.
Phong Bính Thần trêu chọc anh: “Trời nóng nực như thế
này mà anh vẫn kiên trì tập luyện, đúng là yêu nghề”.
Tiêu Ức Sơn không bận tâm tới sự giễu cợt của Phong
Bính Thần, nhìn Thuần Khiết và nói: “Mấy hôm trước thu dọn đồ đạc, tìm thấy vài
bức ảnh cũ và lưu bút, thì ra tháng trước là sinh nhật cậu, sao không nói một
tiếng?”.
Thuần Khiết cười nói: “Chẳng qua là già đi một tuổi,
có gì đáng chúc mừng chứ?”.
Tiêu Ức Sơn cũng cười, bồng nhiên nói với cô bằng
giọng điệu vô cùng thân mật: “Cậu đúng là chẳng có lòng dạ chút nào, với người
khác cũng thế, với bản thân mình cũng vậy. Mười năm rồi mà chẳng thay đổi gì
hết”. Nói rồi đứng dậy đưa tay vuốt tóc cô: “Thôi, mình phải về chỗ đây. Cậu ăn
tự nhiên nhé!”. Sau đó nhìn Phong Bính Thần với ánh mắt đầy thách thức rồi
Thuần Khiết bị hành động bất ngờ của anh làm cho
“choáng váng” tới mức da đầu tê liệt. Phong Bính Thần tức đỏ mặt, chỉ có thể
trút giận lên người Thuần Khiết. Anh tức
giận nói: “Xem ra hai người rất thân thiết?”.
“Không phải, bọn em chỉ là bạn học”
“Đây chính là lí do hai người thường xuyên tiếp xúc
thân mật?”.
“Bọn em không hề tiếp xúc thân mật, chỉ là trò chuyện
bình thường giữa những người bạn bình thường”.
“Hình như anh ta thích em. Hình như em cũng thích anh
ta”.
Thuần Khiết không biết nói gì, chỉ có thể công kích:
“Anh đang ghen sao?”.
“Em thấy sao?”.
“Em và anh ta chỉ là bạn bình thường, hơn nữa vĩnh
viễn chỉ có thể là bạn bình thường, cho dù em có thích anh ta hay không?”.
“Thế rốt cuộc em có thích anh ta không?”.
Thuần Khiết đang nâng li rượu, chuẩn bị uống, nghe
thấy câu này quả thực không biết làm thế nào, im lặng hai giây rồi đặt li
xuống, nhìn thẳng vào mắt anh và nói: “Đúng vậy, em thích anh ta”.
Giọng nói của cô rất bình tĩnh nhưng ánh mắt và ngữ
khí thì không bình tĩnh. Nhưng Phong Bính Thần chỉ gật đầu,
bình tĩnh nâng li rượu nhấp một ngụm rồi hỏi: “Ăn xong chưa?”.
Anh thay đổi chủ đề nói chuyện nhanh như vậy khiến
Thuần Khiết có chút sững sờ. Cô nhấn mạnh ngữ khí và nhắc lại một lần nữa: “Em
nói em thích anh ta”.
“Anh nghe thấy rồi”. Phong Bính Thần ngước mắt nhìn
cô, nhếch mép cười: “Câu trả lời này nằm trong dự đoán của anh. Chỉ là anh muốn
nghe chính miệng em nói ra mà thôi”.
Thuần Khiết lúng túng.
Phong Bính Thần giơ tay vẫy vẫy trước mặt cô, mỉm cười
và nói: “Vậy chúng ta vẫn đi xem phim chứ?”.
Thuần Khiết bực tức lườm anh: “Dĩ nhiên là đi rồi, vì
sao không đi?”.
Cô không phải là cô bé mười mấy tuổi, nói một câu
không hợp là giận dỗi bỏ đi. Mặc dù quả thực cô có chút
Phong Bính Thần đặt li xuống, mỉm cười: “Chúng ta đi
thôi”.
Thuần Khiết không biết làm thế nào, khẽ thở