Duck hunt
1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới

1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323852

Bình chọn: 9.00/10/385 lượt.

hẽ nghịch những lọn tóc lòa xòa trước mặt, trầm ngâm nói: Em biết thực ra anh rất coi thường nghề này của bọn em.

Tôi bảo: Điều đó cũng bình thường mà. Sau này em phải lấy chồng, phải tìm đến nơi nào xa chút, em có định về quê không?

Na Na nói: Thực ra em chưa có dự định, con gái bọn em, đã đi ra ngoài rồi, thường thì không muốn quay về nữa, thực tế ở nhà mọi người cũng chỉ

quan tâm đến em trai, hơn nữa lũ con gái bọn em ra ngoài đa phần làm cái nghề này. Anh biết không, nếu làm lâu năm, mọi người chỉ cần nhìn

thoáng là biết, biết rồi thì truyền tai nhau, quê em bé tí như thế, tin

tức đi nhanh lắm, cho dù em đoán trong lòng cha mẹ em cũng hiểu rõ,

nhưng chỉ cần đừng làm mất mặt họ là được rồi.

Tôi hỏi: Vậy em nói với bố mẹ em ra ngoài làm gì?

Na Na nói: Trước đây bọn em đều bảo là làm nhân viên mát xa, nhưng giờ

không nói vậy được nữa, làm cái nghề này đều biết là chân chính thì

chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, nói vậy chẳng qua cho mọi người yên tâm

thôi, cho nên em bảo là kinh doanh buôn bán.

Tôi cười nói: Buôn bán sao, ha ha, vậy em bán cái gì?

Na Na trả lời: Bán thân.

Đoàn xe phía trước đã nhích lên được một chút, nhưng phía sau đã lại dài

dằng dặc, hy vọng quay đầu của chúng tôi đã bị dập tắt hoàn toàn, chúng

tôi chỉ còn cách hòa vào dòng xe nhích từng bước một lên trước, chờ đợi

thảm kịch của ai đó vừa xảy ra. Trong lúc ấy, có vài chiếc xe tải vẫn nổ máy, rõ ràng là muốn nhìn thấy bi kịch của người khác, may mà tôi vẫn

còn vững vàng, không thì đã tự biến mình thành bi kịch nhỏ trong những

bi kịch rồi. Tôi không biết phía trước xảy ra tai nạn nghiêm trọng như

thế nào, chỉ là một sự cố nhẹ hay là cả một vụ tai nạn, thế nhưng những

điều đó cũng chẳng có mấy quan hệ với những người đang ngồi trên xe đây. Tôi chợt nhớ về công việc đầu tiên và người con gái đầu tiên của mình.

Công việc đầu tiên của tôi là một phóng viên. Tôi luôn thấy trong mọi

chuyện, mình chỉ là một người đứng ngoài quan sát, trong khi luôn muốn

là người được tham gia, nhưng tôi luôn chậm một bước, tôi nghĩ, trở

thành một phóng viên, sẽ có thể đến hiện trường đầu tiên. Nhưng ngay sau khi vào nghề, tôi đã nhận ra một cách rõ ràng rằng mình vẫn là một kẻ

đứng ngoài quan sát, chỉ là một kẻ quan sát đến nhanh hơn người khác mà

thôi. Nhưng tôi cũng đã thỏa mãn với việc tường thuật và ghi nhớ lại.

Cảm giác này đã vô cùng rõ rệt kể từ cái ngày anh Đinh Đinh rời quê

hương ra đi, vì tôi muốn được cùng anh đến chốn phồn hoa đầy nguy hiểm

ấy, nhưng đã bị anh thẳng thừng từ chối. Anh còn nói: Em vẫn còn nhỏ, em chỉ nhìn thôi là được rồi. Từ sau lần đó, tôi luôn có cảm giác, lúc nào mình cũng đi trên con đường mà người khác đã mở ra rồi, hoặc khúc

khuỷu, hoặc bằng phẳng. Khi mới bắt đầu vào nghề tôi cảm thấy rất phấn

khích. Tôi vào làm trong một tòa soạn báo lớn. Lần đó tuyển tất cả bốn

phóng viên mới, khi mở tiệc chào mừng chúng tôi, tôi nhìn thấy ông phó

tổng biên tập của tòa soạn. Ông ta trình bày cho bọn tôi về quan điểm

tin tức chủ nghĩa xã hội, còn bảo chúng tôi rằng, nghề này chẳng phải

thần thánh gì, nhưng chớ có quên điều mình đang theo đuổi.

Khi đó thực lòng tôi chỉ theo đuổi tiền lương. Tôi thuê một căn phòng ở gần

tòa soạn. Ban đầu là thuê chung, nhân vật ở cùng tôi là một anh bạn, kết quả là đến một ngày, sau khi tắm rửa xong xuôi anh ta bất chợt tiến về

phía tôi tỏ tình, tôi choáng váng vô cùng, nhưng vẫn giữ được bản lĩnh

nghề nghiệp, phản ứng đầu tiên của tôi là suy nghĩ xem liệu việc này có

thể trở thành tin hot được không? Khi ấy tôi vẫn đang là phóng viên thực tập, thế là tôi mới đi hỏi biên tập của mình, nói có một cậu con trai

đang theo đuổi em, em có nên làm chủ đề này không. Biên tập nhìn tôi hồi lâu, nói: Anh bạn trẻ à, làm tin tức không nhất thiết phải có mặt mình

trong đó.

Sau đó tôi chuyển nhà. Hắn rất buồn. Hắn bảo tôi rằng

không cần chuyển đi đâu, tiền phòng cứ để một mình hắn lo, tôi chẳng

phải làm gì cả, chỉ cần tôi lặng lẽ nằm bên cạnh hắn là được. Nhưng tôi

cứ nghĩ đến việc bị một thằng đàn ông ở cách mình mấy mét, lại đang có ý khiêu dâm, thì không tài nào chấp nhận được. Lần thứ hai, tôi tìm được

một căn phòng chật chội cũ kỹ, nhưng cũng chỉ đủ một người ở mà thôi.

Mỗi sáng, chúng tôi đều có một cuộc họp, xuất hiện không ngớt trong cuộc họp này là những tin tức rất có ý nghĩa, tôi nghe thấy mà nhiệt huyết

trong người trào dâng ngùn ngụt. Sau đó Tổng biên tập bảo tôi, những thứ này, không thể đăng báo. Sau rồi chúng tôi lại bắt đầu tự đào bới và

xông pha. Tôi bắt đầu công việc bằng cách dấn thân vào mảng tin tức giải trí, thế nhưng tôi vẫn vô cùng mong muốn được phụ trách mảng tin tức xã hội, vì tôi cảm thấy chỉ có tin tức xã hội mới có thể giải quyết được

một chút vấn đề. Nhưng tin tức giải trí cũng có cái hay của nó, đó chính là có thể nhận được không ít phong bì. Tình hình khi ấy một phong bì từ 300 đến 500 tệ, tôi ban đầu cũng từ chối một vài lần, nhưng tòa soạn

rất lo lắng căng thẳng, nói rằng một vài nhân vật bầu sô của minh tinh

cứ theo dõi hỏi thăm, liệu có