phải là báo định viết những thứ không nể
nang gì đến mức ngọc đá cũng phải tan không. Tôi bảo không phải, tôi và
họ đâu có ân oán gì, buổi họp báo của anh tổ chức để giới thiệu nội dung gì, tôi sẽ viết theo hướng ấy chứ sao. Sau này có một anh phóng viên kỳ cựu bảo tôi rằng: Cậu cho mình là Lôi Phong[15'>, người ta cho rằng cậu
là Hoàng Kế Quang[16'> đấy, cũng chỉ mấy trăm tệ bạc, cậu nên nhận đi.
Tôi tuy đã nhận tiền rồi, nhưng trong lòng cũng chẳng thoải mái gì. Tôi
nói với một người bạn rằng tôi muốn chuyển sang mảng tin tức xã hội, ở
đó sẽ không còn phải nhận phong bì nữa.
[15'>. Lôi Phong là một
chiến sĩ của quân Giải Phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau khi qua đời, Lôi
Phong được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một
người hết lòng với Đảng Cộng sản và nhân dân Trung Quốc.
[16'>.
Hoàng Kế Quang là tình nguyện viên Nhân dân Trung Quốc, được trao giải
thưởng “siêu anh hùng”. Ông không những trở thành hội viên lớp đầu tiên
của nông hội, tích cực đả kích địa chủ mà còn đảm đương cương vị dân
binh trong thôn.
Bạn tôi nói: Cậu thâm hiểm quá đấy, bên đó công
nhận là không có phong bì, vì chẳng nhét được bao nhiêu tiền, thường là
trực tiếp chuyển khoản, cậu đi bóc trần sự thật của người ta, người ta
tự nhiên cũng phải có quan hệ với cậu.
Tôi bảo: Tớ không có ý đó, nhưng lẽ nào người làm báo không có ai là chính nhân quân tử sao?
Bạn tôi nói: Có chứ, trong mỗi nhóm đều có một vài người như thế.
Tôi hỏi: Những người đó ở đâu rồi?
Bạn tôi bảo: Bị sa thải hết rồi. Ngày hôm đấy tôi viết đơn xin thôi việc, vì dẫu sao đây cũng là công việc
đầu tiên của tôi. Tôi tin chắc rằng mình chỉ vào nhầm tòa soạn báo chứ
hoàn toàn không phải chọn nhầm nghề. Tối đó tôi uống say bí tỉ và nói
với người bạn kia: Cậu biết không, tuy hồi bé tớ muốn làm mì kéo, nhưng
giờ đã trở thành nhà báo, bản thân tớ cũng có lý tưởng của riêng mình.
Bạn tôi bảo: Khi đó cậu không biết đó thôi, những người có thể chi phối cậu, khả năng của họ lớn đến mức nào.
Tôi nói: Tớ tin chắc chắn rằng tà ác không thể chế ngự được chính nghĩa.
Cậu ấy nghếch miệng nói: Ừm, nhưng bọn họ có thể định nghĩa được thế nào là chính nghĩa và tà ác.
Tôi nói: Ngày mai cậu sẽ không còn gặp tớ nữa đâu. Tớ dừng mọi chuyện tại
đây, ngày mai, khi mặt trời xuất hiện, cậu, sau này, không còn thấy, tớ.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đến văn phòng. Thực ra đêm qua tôi rất tỉnh, nhưng tôi hy vọng người bạn kia của mình đã say rồi. Có điều tôi nói đúng, người
bạn kia của tôi không còn nhìn thấy tôi nữa, vì anh ta đã bị sa thải.
Khi tuần san tin tức tiết lộ những thông tin về vụ án nhận hối lộ thương mại được phát hành, đại cổ đông của công ty đó lại là ông anh vợ của
con Bí thư Thành ủy chúng tôi. Tôi đi đến bộ phận nhân sự để xin thôi
việc, nhưng những tình tiết trong phim lại nảy sinh, tôi còn chưa kịp mở miệng, chủ nhiệm lại bảo tôi: Đang định tìm cậu, cậu thay thế vị trí
của anh bạn kia đi, sau này nếu có tìm hiểu việc gì cũng cần phải kỹ
càng một chút, mỗi tình huống đều cần phải rõ ràng chính xác. Chúng tôi
rất muốn giữ cậu ta lại, nhưng thực sự là không giữ được, người mà cậu
ấy đắc tội có thế lực rất lớn, có điều cậu yên tâm, về chuyện này khi
cậu ta viết bài cũng không rõ ràng đâu. Chúng ta cũng không ai hiểu rõ
hết, cứ mơ mơ hồ hồ rồi đăng báo như thế, trách nhiệm cũng không nên do
một mình cậu ta chịu hết như vậy, nên tòa soạn đã sắp xếp cho cậu ấy đi
làm biên tập tuần san văn học Hừng đông, bộ phận thấp nhất của cơ quan,
nhất định cậu phải cẩn thận tỉ mỉ hơn đấy.
Khoảng thời gian sau
khi trở về, tôi mặc kệ ngày đêm lúc nào cũng cắm đầu vào xem băng đĩa,
xem đến mấy trăm đĩa phim. Đây là cách thức để mình lú lẫn hồ đồ còn hơn cả dùng thuốc phiện, tôi là một người rất dễ thay đổi, nhìn thấy anh
hùng trở thành anh hùng, thấy thằng ngốc trở thành thằng ngốc, thấy đàn
bà trở thành đàn bà, duy chỉ khi trông thấy chó mèo cắn nhau, tôi thực
sự không biết là nên trở thành mèo tốt hơn hay trở thành chó tốt hơn
đây. Tôi thường nghe người ta nói, cuộc sống giống như một bộ phim điện
ảnh. Tôi bảo: Kệ xác mày, cuộc sống sẽ như một tập phim truyền hình, làm ẩu làm bừa, không có logic, toàn những thứ dung tục tầm thường, dây dưa rườm rà, nhưng lại chẳng thể nào dứt ra được. Mỗi lần tôi xem hết một
bộ phim hay, là đêm đó không biết bao nhiêu lần tôi lại nghĩ đến việc
ngày hôm sau mình sẽ kiên quyết từ chức, sẽ mắng cho mọi người một trận
te tua khiến tất cả đều than khóc, ngay đến cả cảnh tượng đánh nhau tơi
bời khói lửa tôi cũng đã tưởng tượng ra cả rồi.
Tôi tin rằng,
trong một thế giới như thế, những chuyện mà bạn dùng trí não để suy
nghĩ, bạn sẽ luôn tưởng rằng mình đã từng làm rồi.
Nguyên nhân mà tôi không thể rời bỏ công việc này là vì tôi được tăng lương, hơn nữa
tôi lại bắt đầu yêu. Tôi đến trường nghệ thuật để phỏng vấn một giáo
viên của lớp diễn xuất, sau đó lại đến phỏng vấn một đám học sinh. Tôi
đã yêu một cô học sinh ở đó. Em nhỏ hơn tôi sáu tuổi tên là Mạnh Mạnh.
Tôi phỏng vấn em, em nói mình đến chỗ này
