Old school Easter eggs.
A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213502

Bình chọn: 7.00/10/1350 lượt.

lên trời lại vừa hỏi anh ta như vậy, ánh mắt anh ta vốn tỏa ra

một khí lạnh bức người, một ánh mắt giống như mũi tên, tạo loại áp lực

khôn kể lên người khác, mặc dù thân cận như Thôi Diễn, cũng đều bị ánh

mắt này áp bức. Mà hôm nay, anh ta tựa hồ lại không muốn để cho Thôi

Diễn nhìn thấy ánh mắt của mình.

Bất quá, Thôi Diễn không phải là

người có tâm tư kín đáo, có một số việc mặc dù cảm thấy không thích hợp, nhưng cũng sẽ không quá để ý. Anh ta thấy Thường Ngọc Thanh hỏi, liền

cân nhắc cẩn thận rồi nói: “Còn có thể là gì được nữa, chỉ có thể là mật thám do Nam Hạ phái tới mà thôi.”

“Nếu nói là mật thám, vậy thì nàng tới để bắt liên lạc với ai?”

“Tuyệt đối không thể là nguyên soái!” Thôi Diễn vốn vẫn còn trẻ con, non nớt liền trả lời một cách chắc chắn.

Thường Ngọc Thanh bật cười một tiếng

thực ngắn ngủi, sau đó quay đầu lại nhìn Thôi Diễn hỏi: “Cái này còn cần ngươi phải nói sao? Ta tuy rằng thấy anh ta rất chướng mắt nhưng cũng

tin anh ta không phải là người Nam Hạ.”

“Vậy thì là ai? Thạch Đạt Xuân?” Thôi Diễn hỏi.

Thường Ngọc Thanh giống như nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Hay lắm, ngốc tiểu tử cũng không đến nỗi ngốc lắm.”

Thôi Diễn lại càng không hiểu gì,

trừng mắt hỏi: “Chuyện đó và nguyên soái thì có quan hệ gì? Ngươi muốn

thử nàng, sao lại phải để cho nàng đi giết nguyên soái?”

Câu hỏi của anh ta khiến cho Thường

Ngọc Thanh dở khóc dở cười, nhìn Thôi Diễn hơn nữa ngày mới nhẫn nhịn

được mà trả lời: “Trên người nàng không có thư hay vật dụng linh tinh gì làm căn cứ để xác định, chỉ cần nàng cùng Thạch Đạt Xuân đều khóa chặt

miệng, thì chúng ta cũng không có cách nào. Nhưng nếu nàng quả thật là

mật thám, thì tất nhiên sẽ nghĩ cách để liên lạc được với Thạch Đạt

Xuân, ta đưa nàng đi vào thủ phủ, chính là tạo cho nàng cơ hội. Ta không thể trực tiếp làm sáng tỏ nỗi hoài nghi rằng nàng là mật thám hay

không, vậy thì ta cho nàng cơ hội có thể liên lạc được với Thạch Đạt

Xuân, sau đó ta sẽ chờ để thu hoạch cả tang chứng, vật chứng. Ta không

cho nàng đi giết Trần Khởi, thì còn có thể để cho nàng đi giết ai? Là

ngươi, hay là cữu cữu cũng đang ở trong thành phủ của ngươi?”

Vừa nghe nhắc tới cậu mình, thần kinh Thôi Diễn lập tức trở nên căng thẳng, liên tục nói: “Không được, tất

nhiên là không thể lấy cậu làm bia ngắm được.”

Thường Ngọc Thanh cười nhạo một

tiếng, nói: “Ta tất nhiên biết không thể dùng danh hào Chu lão tướng

quân làm bia ngắm được, nhưng thật ra không phải là lo lắng cho an toàn

của Chu lão tướng quân, mà chỉ sợ nàng chưa kịp đến gần đã bị lão tướng

quân chém chết rồi, lão tướng quân cũng không phải là người hiểu được

thế nào là thương hương tiếc ngọc.”

Thôi Diễn càng kinh ngạc: “Chẳng lẽ nguyên soái thì hiểu sao?”

Thường Ngọc Thanh lắc lắc đầu: “Cái

này ta cũng không biết, nhưng thật ra ta cảm thấy Trần Khởi là người như vậy, là chính nhân quân tử cũng tốt, là mua danh chuộc tiếng cũng thế,

anh ta sẽ không tùy tiện lấy tính mạng của một nữ tử. Hơn nữa…” Thường

Ngọc Thanh cười khinh thường: “Ta nhìn anh ta không thấy vừa mắt, vậy

thì phải làm thế nào? Dù sao hiện tại mọi người đều đang rất nhàn rỗi,

dựa vào cái gì mà bụng ta thì trúng một đao mà anh ta lại được sống

thoải mái kia chứ? Cho dù nữ nhân kia thật sự là sát thủ, vậy thì đi gây chút phiền toái cho nguyên soái cũng không tồi, ít nhất sẽ khiến ta cao hứng!”

Thôi Diễn giật mình nhìn kẻ vô lại có tên là Thường Ngọc Thanh, kinh ngạc nói không nên lời.

Kỳ thật, Thường Ngọc Thanh tính như

vậy xem như không sai, chỉ là, trong tính toán của anh ta bỏ lọt mất một điểm quan trọng, đó chính là mối quan hệ sâu xa giữa A Mạch và Trần

Khởi, cái nguyên nhân sâu xa đã khiến cho A Mạch đem tất cả những thứ

như chắp mối liên lạc, quân vụ then chốt, tinh thần dân tộc đại nghĩa,

tất cả đều bỏ hết lại phía sau. Giữa thiên binh vạn mã ở Dã Lang Câu,

giữa màn mưa máu thịt bay tứ tung, nàng vẫn hướng về phía Trần Khởi mà

mở một con đường máu chạy đến, huống chi vào lúc này lại có người, chẳng biết là hữu tâm hay vô tâm, để nàng đến gần Trần Khởi!

Không nghe thấy thì mới không nhớ, không gặp thì mới không hỏi.

Lưu lạc vài năm, bởi vì không nghe

được tin tức của anh ta, cho nên anh ta có thể cũng đã quên mất rồi. Sau khi tòng quân, cho dù ở trong núi Ô Lan hay khi vào thành Dự Châu, dù

biết rõ ràng anh ta ở ngay trong thành phủ, bởi vì không nghĩ tới gặp

lại, cho nên anh ta cũng có thể cho rằng mình sẽ không đi hỏi câu hỏi

“Vì sao” kia, mà chỉ tự mình chịu đựng.

Mà hiện tại, nàng cái gì cũng không muốn quản, chỉ thầm nghĩ sẽ đứng ở trước mặt của Trần Khởi, hỏi câu hỏi “Vì sao” kia.

Nhiều năm về sau, khi Thường Ngọc

Thanh mơ hồ biết được ẩn tình này, miệng anh ta bất giác nở nụ cười châm chọc cùng khinh thường, cười Trần Khởi, cũng cười chính mình. Rất nhiều chuyện, khi đã làm ra rồi, thì sẽ giống như mũi tên bắn ra, không có

cách nào quay đầu lại, bất luận trong lòng mình cảm thấy như thế nào,

thì việc duy nhất có thể làm chính là trơ mắt nhìn nó lao về phía mục

tiêu, hoặc chết hoặc bị thương……

Đau hoặc