hối hận, chỉ có trong lòng là biết rõ.
Con người khi còn trẻ, thường luôn
ngẩng cao đầu, tự cao tự đại, khinh thường những thứ bản thân cho là hèn mọn. Nhiều năm đi qua, mới có thể biết rằng, những thứ trân quý của
cuộc đời đã từng ở rất gần, rất gần mình, chỉ là bởi vì bản thân lúc ấy
phóng tầm mắt đi quá xa, mà xem nhẹ nàng.
Vì thế, vết thương mặc dù đã lành, nhưng nỗi đau thì vĩnh viễn.
Người thông minh không thể ngờ được A Mạch sẽ thật sự đi gặp Trần Khởi, Thường Ngọc Thanh không thể ngờ, Trần Khởi lại càng không, ngay cả Thương Dịch Chi cùng Từ Tĩnh ở trong dãy Ô Lan xa xôi cũng không. Chỉ có Thôi Diễn là có nghĩ tới, nhưng anh ta
thật ra lại không được tính là một người thông minh.
Cho nên khi Thôi Diễn hỏi Thường Ngọc Thanh, nói nếu thiếu nữ kia thật sự là sát thủ, chưa nói đến chuyện
nàng có thể đả thương được nguyên soái hay không, riêng chuyện bị nguyên soái biết là do Thường Ngọc Thanh phái đến, vậy thì phải làm thé nào?
Lúc ấy Thường Ngọc Thanh cũng không trả lời anh ta, đại khái là cảm thấy tầm nhìn của tiểu tử này vẫn còn hạn hẹp lắm, anh ta đã nhẫn nại giải
thích nhiều lắm rồi, nếu như bây giờ vẫn còn muốn hỏi nữa, anh ta thật
sự là không còn đủ kiên nhẫn để trả lời.
Kỳ thật câu trả lời rất đơn giản,
chính là câu mà Thường Ngọc Thanh đã từng nói qua, đó chính là – biết
thì có khả năng làm gì được anh ta? Hiện tại, Trần Khởi căn bản không
thể lay động đến thế lực của gia tộc Thường môn ở trong quân đội, cho
nên, mặc kệ là Thường Ngọc Thanh muốn đùa giỡn, hay là thật sự muốn lấy
tính mệnh của Trần Khởi thì anh ta cũng chỉ có thể giả bộ hồ đồ, ít nhất hiện tại chỉ có thể giả bộ mắt nhắm mắt mở.
Đây là nỗi đau của Trần Khởi, là nỗi
đau của kẻ xuất thân hàn môn, mà xuất thân hàn môn cũng không dễ gì cam
chịu nỗi đau hàn môn như của Trần Khởi.
A Mạch một thân phục trang thị nữ
tiến thành phủ, là trang phục của một thị nữ đi ra khỏi phủ mua vải lụa. Thường Ngọc Thanh nói nàng phải đi giết Trần Khởi, cũng không nói sẽ
giúp nàng vào thành phủ. Nếu chính nàng không tự mình vào được thành
phủ, thì còn gọi gì là sát thủ. Phía sau nàng có người đi theo, tuy rằng không để lộ hành tung, nhưng nàng biết, nàng thậm chí biết những người
đó theo dõi nàng không phải vì xem nàng đi giết Trần Khởi như thế nào,
mà là xem nàng có đi giết Trần Khởi hay không. Nàng không ngốc, thậm chí nàng có thể hiểu rõ Thường Ngọc Thanh thả nàng vào thành phủ là với mục đích gì, người quá thông minh thì kiêu ngạo, người quá kiêu ngạo thì
luôn tự phụ, cái này chẳng qua là trình diễn một màn kịch mèo vờn chuột
mà thôi.
Đáng tiếc là, nàng – con chuột này sẽ làm cho mèo phải thất vọng rồi.
Hết thảy đều không ngoài dự liệu của A Mạch, chỉ trừ một điểm bại lộ nho nhỏ, đoa là bởi vì thị nữ ra khỏi phủ mua vải lụa kia không phải ai khác, mà chính là người cùng nàng trốn ra khỏi thành Hán Bảo, sau ẩn thân trong thành thủ phủ, Từ Tú Nhi. Từ Tú
Nhi vừa sợ vừa nghi hoặc lại mang theo thoáng vui mừng khi nhìn thấy
nàng đột nhiên xuất hiện, thần sắc này khiến cho A Mạch vô cùng khẩn
trương, sợ tạo sơ hở để lộ ra cơ sở ngầm. Cho nên, không đợi Từ Tú Nhi
mở miệng, A Mạch liền dùng tay đánh cho nàng ngất xỉu, sau đó chạy ra
đường dùng vẻ mặt bối rối cầu xin hai người qua đường hảo tâm, nói dối
là muội tử của mình bị bệnh, phải đưa vào khách sạn. Qua sau một lúc lâu sau, từ trong khách điếm đi ra chính là A Mạch trong trang phục thị nữ. Quần áo hơi chật, lại ngắn, song vẫn tốt, vì quần áo của thiếu nữ Nam
Hạ đều có thiên hướng phong lưu phiêu dật, cho nên cũng không đến nỗi
phải khoét ra cho vừa.
A Mạch theo cửa ngách đi vào thành
phủ, sau đó đi dọc theo con đường đã từng đi qua tiến vào tiền viện. Bởi vì trong viện của thành thủ có binh lính trú quân, cho nên khi có thị
nữ xuất hiện, nàng chưa kịp tiếp cận tiểu viện của Trần Khởi liền bị vệ
sĩ ngăn lại.
A Mạch thong dong vén áo thi lễ, cúi
thấp đầu, dùng thanh âm hơi ngượng ngùng nói: “Thỉnh quân gia bẩm báo
với nguyên soái đại nhân, lão gia nhà ta cho hầu gái qua đây đưa chút
điểm tâm cho nguyên soái.”
Vệ sĩ kia hồ nghi đánh giá A Mạch một chút, rồi nói: “Ngươi giao cho ta đi.”
A Mạch cũng không động, chỉ đỏ mặt, thấp giọng nói: “Lão gia nhà ta nói…… phải để hầu gái tự mình đưa cho nguyên soái.”
Gã vệ sĩ kia như thể hiểu được chút
gì, cười có chút châm chọc, rồi xoay người vào sân. A Mạch cúi đầu đứng
đó, chịu đựng ánh mắt của mấy tên vệ sĩ đứng bên cạnh, trong lòng một
mảnh tĩnh lặng. Sau một lúc lâu, tên vệ sĩ kia đã đi ra, nói với A Mạch: “Nguyên soái nói đa tạ tâm ý của Thạch tướng quân, điểm tâm cứ để lại,
còn cô nương mời quay trở về.”
A Mạch cắn môi quật cường lắc đầu,
trong mắt điểm lệ quang, khiếp sợ nói: “Lão gia nhà ta nói rằng, nhất
định phải tự mình đem điểm tâm cho nguyên soái, ta cứ như vậy trở về là
sẽ bị đánh chết.”
Dáng vẻ của nàng như vậy khiến ngay
cả tên vệ sĩ kia cũng nổi lên chút tâm tư thương hương tiếc ngọc, nghĩ
nghĩ một chút lại nói: “Vậy ngươi chờ một chút, ta đi hỏi lại.”
A Mạch vội vàng cảm tạ hắn, tên vệ