A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213754

Bình chọn: 10.00/10/1375 lượt.

hẳng tiến đến Tĩnh Dương, còn anh ta dẫn “Tây lộ đại quân” chỉ còn cái xác không đến

Thái Hưng hợp nhất cùng đại quân của Chu Chí Nhẫn, về sau vẫn ở dưới

trướng của Chu Chí Nhẫn. Lần này, Thôi Diễn làm loạn lên nhất định đòi

phải được cùng Thường Ngọc Thanh đến Ô Lan tiêu diệt phỉ quân, Trần Khởi liền thuận tay điều Khương Thành Dực làm phó tướng. Thường Ngọc Thanh

tuy biết anh ta là người của Trần Khởi, nhưng vì Khương Thành Dực quả

thật cũng có chút bản lĩnh, nên cũng không cự tuyệt an bài của Trần

Khởi.

Khương Thành Dực nghe Thường Ngọc

Thanh hỏi, nhìn tấm bản đồ địa hình đặt trên bàn, ngẩng đầu đáp: “Theo

quan sát mới nhất của chúng ta mà nói, tấm bản đồ này không còn phù hợp

nữa, thứ nhất là vì bản đồ địa hình mà bộ binh cung cấp đã quá cũ, lại

sơ sài, trải qua thời gian thì địa thế ở đây đã có chút thay đổi; thứ

hai, từ kết quả thực địa có thể thấy, một số đường núi đã bị quân Giang

Bắc cố ý cải tạo lại, cho nên nếu chúng ta tiếp tục hành quân theo những con đường vẽ trên bản đồ này thì sẽ không còn thông suốt nữa.”

Thường Ngọc Thanh cười lạnh một

tiếng, nói: “Thương Dịch Chi tiến vào dãy núi Ô Lan từ tháng mười một,

cho tới bây giờ cùng lắm mới chỉ đầu tháng tư, thế nhưng ngay cả đường

đi lối lại trên núi cũng đều sửa lại, có thể thấy được người này thật sự là một nhân tài.”

—————-

Chú thích:

1- Mình chú thích lại đề phòng một số bạn không nhớ nhé.

Cơ cấu quân đội trong truyện này như sau: ngũ – đội – doanh – bộ

Cấp bậc quân đội theo thứ tự: binh – ngũ trưởng – đội trưởng – giáo úy – tướng quân – nguyên soái.

2- Khương Thành Dực: ở mấy chương đầu, mẹ Cún dịch tên người này là Khương Thành Cánh, nay sửa lại cho chính xác.

Thôi Diễn nhịn không được hỏi: “Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ?”

Thường Ngọc Thanh đi đến bên cạnh bàn cầm lấy tấm bản đồ địa hình quan sát rồi nói: “Chúng ta không nên nóng

nảy, truyền lệnh xuống dưới, tìm chỗ hạ trại, trước mắt không cần xâm

nhập vào trong núi.”

Thôi Diễn đi ra ngoài phân phó bộ đội tìm nơi hạ trại, Khương Thành Dực giương mắt nhìn Thường Ngọc Thanh,

nói: “Bản đồ trên tay chúng ta gần như là đồ bỏ đi, cần phải phái thám

tử đi thăm dò địa hình rồi vẽ lại tấm bản đồ mới, bằng không chúng ta

chẳng khác gì người mù.”

Thường Ngọc Thanh gật gật đầu, nói:

“Ngươi đi an bài đi, phái một ít người đi thăm dò, rồi mau chóng đem bản đồ địa hình mới đến đây.”

Khương Thành Dực đồng ý một tiếng,

rồi đi ra ngoài an bài công việc, đi đến cửa đại trướng lại dừng lại, có chút lo lắng quay người nhìn Thường Ngọc Thanh, do dự một chút rồi hỏi: “Tướng quân, nguyên soái cho Chu tướng quân đánh hạ thành Thái Hưng còn chúng ta đi tiêu diệt quân Giang Bắc, xem tình thế trước mắt, thời gian trên liệu……”

Thường Ngọc Thanh ngẩng đầu cười

cười, hỏi ngược lại: “Thành Dực cảm thấy Chu tướng quân khi nào thì có

thể hạ được thành Thái Hưng?”

Khương Thành Dực khẽ run lên, bắt đầu cân nhắc xem Chu Chí Nhẫn tấn công thành Thái Hưng thì cụ thể cần bao

nhiêu thời gian, không đợi anh ta trả lời, lại nghe Thường Ngọc Thanh

cười nói: “Ta đoán trong vòng từ hai đến ba năm, Chu tướng quân vẫn chưa hạ được thành Thái Hưng.”

Thấy Khương Thành Dực lộ vẻ khó hiểu, Thường Ngọc Thanh khóe miệng khẽ nhếch lên, giải thích: “Thái Hưng là

thành lớn nhất ở vùng Giang Bắc của Nam Hạ, thành cao hào sâu, điều này

Thành Dực đã tận mắt thấy qua, chuyện đó sau hãy nói. Chỉ riêng việc

thành Thái Hưng phía Nam dựa vào sông Uyển, sợ là Chu tướng quân một

ngày khó lòng luyện được thủy quân để cắt đứt đường thủy của Thái Hưng,

cho nên thành Thái Hưng sẽ không thể bị đánh hạ trong một sớm một chiều

được.”

“Thủy quân?”

“Không sai, không có thủy quân, khi

Chu tướng quân công thành sẽ lo lắng sau lưng thụ địch, tuy nói binh lực Giang Nam của Nam Hạ đều bị giữ chân ở Vân Tây, nhưng ai có thể cam

đoan bọn họ sẽ không điều động đến sông Uyển mà cứu Thái Hưng?” Thường

Ngọc Thanh dừng một chút, rồi nói tiếp: “Hơn nữa, thủ thành Thái Hưng là Vạn Lương, nếu có thể điều động anh ta tới Thái Hưng, thì anh ta đâu

thể là loại người tầm thường. Công thành không giống như vây thành, chỉ

cần anh ta không tự nguyện xông ra đối đầu nơi trận tuyến, thì nhất thời thành Thái Hưng sao có thể bị đánh hạ được.”

Khương Thành Dực nghe anh ta nói thì

có chút sững sờ, mấy vấn đề này anh ta không phải chưa từng nghĩ tới,

chẳng qua là chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa giống như Thường Ngọc Thanh,

huống chi bọn họ năm trước chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn đã tấn công vây hãm biên quan Tĩnh Dương, không mất người nào mà thu được thành Dự

Châu, hành trình tiến đánh Nam Hạ thật sự là rất thuận lợi, thế cho nên

anh ta nghĩ đánh hạ thành Thái Hưng cũng là chuyện vô cùng đơn giản.

Nhưng hiện tại nghe Thường Ngọc Thanh nói vậy, thì việc tấn công thành Thái Hưng không phải là dễ dàng, mà

hơn nữa lại vô cùng phiền toái. Đáng tiếc, tính Thường Ngọc Thanh không

thích nói tỉ mỉ, anh ta chỉ cười cười, trêu đùa: “Khó có dịp mà Thành

Dực và A Diễn lại có chung một ý tưởng nhỉ, cho rằng lĩnh hai vạn tinh

binh là có


Old school Easter eggs.