A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213642

Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.

có mấy vạn người, chúng ta khó có thể ngăn cản bọn chúng ở bên ngoài núi Tây Trạch, kể cả các huynh đệ có tử chiến đi

chăng nữa, e là cũng không ngăn được đại quân thát tử. Nhưng không đánh

mà chạy, thì lại sợ……” A Mạch dừng lại một chút, thấy Lục Cương nhìn

nàng chăm chú, thì không nói tiếp nữa mà hỏi ngược lại: “Không biết

tướng quân cùng quân sư có an bài gì không?”

Lục Cương thở dài, lấy một tờ giấy

trong lòng ra đưa cho A Mạch, vô cùng hoang mang nói: “Đây là cẩm nang

diệu kế quân sư cho ta, nói cứ chiếu theo trong này mà làm là được, ta

đã cân nhắc nửa ngày mà vẫn không hiểu là thế nào.”

A Mạch nhận lấy tờ giấy, mở ra, chỉ

thấy trên đó viết năm chữ: “Binh giả, quỷ đạo dã”(1). Trong lòng A Mạch

thầm mắng Từ Tĩnh cố ý giả quỷ lộng thần, nhưng ngoài miệng lại cố ý

hỏi: “Là binh pháp Tôn Tử? Mặt sau hình như là vẫn còn.”

Lục Cương có chút buồn bực nói tiếp:

“Phải, không sai, mặt sau là ‘Có khả năng nhưng lại không thể dùng, gần

mà xa, xa mà gần. Khi tấn công thì chống đỡ sắc nhọn, rối loạn mà vẫn

phòng thủ, thật mà vẫn che dấu kín, mạnh mẽ mà lẩn trốn, giận dữ mà quấy nhiễu, hèn kém mà kiêu ngạo, ẩn dật mà mò bắt, thân cận mà xa cách, tấn công mà không chuẩn bị trước, xuất kỳ bất ý(2). Thắng lợi của nhà binh, chuyện k hông thể nói hết’ Những lời này tất nhiên là rất đúng, đánh

trận nào cũng đều có thể dùng, nhưng thế này mà gọi là cẩm nang diệu kế

sao? A Mạch, ngươi nói xem quân sư có ý gì? Chúng ta phải làm như thế

nào?”

A Mạch nhất thời cũng trở nên trầm

mặc, trong đầu hiện lên một đoạn bút ký của phụ thân, xem tình thế của

quân Giang Bắc hiện giờ, chính là chuyện mà phụ thân đã từng đề cập qua: ẩn quân vào núi, không biết chiến pháp kia có thể tham khảo một chút

được hay không? A Mạch cân nhắc tìm lời để diễn đạt, rồi trầm giọng nói: “Trước kia khi A Mạch còn hầu hạ bên cạnh tướng quân, từng nghe quân sư và tướng quân nói qua một loại chiến pháp tương tự, có lẽ cùng với cẩm

nang diệu kế mà quân sư cấp cho chúng ta có chung một ý.”

Lục Cương hỏi :“Chiến pháp gì?”

A Mạch đáp: “Giặc xuất ta nhập, giặc nhập ta xuất, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, che dấu thực lực.”

Lục Cương có chút mê hoặc nhìn A Mạch, hỏi: “Xin chỉ giáo cho?”

A Mạch nhìn Lục Cương, có chút chần

chờ nói: “Theo A Mạch cân nhắc, ý của quân sư không biết có phải nói là

chúng ta — đánh thắng được thì đánh, đánh không được thì bỏ chạy hay

không?”

Lục Cương sửng sốt, cùng A Mạch mắt to trừng mắt nhỏ, hai người trong lòng đều đều xoay chuyển vài ý niệm trong đầu.

A Mạch vội vàng lại bổ sung thêm:

“Cũng không phải là chạy lung tung, mà chúng ta chạy khiến cho thát tử

đuổi không kịp, để cho bọn chúng truy đuổi tới lui, cuối cùng lừa cho

đàn dê con này mệt đến chết!”

Lục Cương chăm chú nhìn A Mạch một

khắc, chậm rãi đưa ngón tay cái về phía nàng, cất lời khen tự đáy lòng:

“A Mạch, hảo tiểu tử, được lắm!”

A Mạch ngượng ngùng cười cười, nói:

“Đại nhân đừng cười chê A Mạch, rõ ràng là đại nhân đã sớm nghĩ đến rồi, còn cố tình muốn kiểm tra A Mạch.”

Lục Cương khẽ giật mình, sau đó cười

ha hả vỗ vỗ vào vai A Mạch, nói: “Người trẻ tuổi nên rèn luyện nhiều,

cũng không phải chuyện xấu.”

A Mạch thi lễ, tạ ơn nói: “A Mạch cảm tạ đại nhân đã dạy bảo.”

“Ừ.” Lục Cương gật gật đầu, trên mặt

hơi có chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại thập phần hưởng thụ, thầm nghĩ tiểu tử A Mạch này quả thực rất thông minh.

Mấy người tiếp tục đi, lúc này phiền

muộn trong lòng Lục Cương đã tan hết, chỉ cân nhắc khi thát tử đến thì

nên đánh và chạy như thế nào. Phía sau, A Mạch cũng đang cân nhắc, nàng

có chút không hiểu, Thương Dịch Chi nếu muốn giăng một cái thòng lọng

lớn, thì phải để cho Lục Cương thả cho quân Bắc Mạc tiến vào mới đúng,

nhưng Từ Tĩnh vì sao còn cho anh ta một cái gọi là cẩm nang diệu kế như

vậy?

————————-

Chú thích:

1- Binh giả, quỷ đạo dã: ý nói binh lính là người thường, nhưng khi ra tay thì lại quỷ quyệt không khác gì quỷ.

2- Xuất kỳ bất ý:bất thình

lình, thừa lúc người ta không ngờ, làm cho không kịp đối phó. Đoạn in

nghiêng này mẹ Cún không hiểu rõ nên chuyển ngữ không sát nghĩa được, vì vậy đọc hơi khó hiểu.

Về đến núi Tây Trạch, phó quan doanh

Hắc Diện đang cho binh lính thao luyện, nhìn thấy Lục Cương dẫn A Mạch

trở về, trên mặt đầu tiên là hiện lên một tia kinh ngạc, rồi ngay lập

tức biến thành một vẻ khinh bỉ không buồn che dấu. A Mạch âm thầm buồn

bực, nàng cùng vị Hắc đại gia này không thù không oán, chẳng lẽ chỉ vì

một chút việc cỏn con kia mà anh ta vẫn ghi hận trong lòng sao? Dáng

người anh ta cao lớn thô kệch, mà sao tầm nhìn so với lỗ kim lại còn nhỏ hơn như thế. A Mạch giương mắt nhìn biểu hiện của Hắc Diện, thầm nghĩ

khuôn mặt đen đủi này thật không thích hợp để biểu diễn kỹ thuật khinh

bỉ như vậy, thoạt nhìn thực khó coi.

Lục Cương triệu tập các đội trưởng

lại, tuyên bố lệnh khen thưởng của quân bộ đối với A Mạch, điều Lý Thiếu Hướng vốn là đội trưởng đội bốn sang bộ phận quân nhu, rồi sắp xếp A

Mạch giữ chức đội trưởng đội bốn thay anh ta. Lý Thiếu Hướng vốn tính


XtGem Forum catalog