hân rất nhiều, thỉnh đại nhân chiếu cố đến A Mạch.”
Lục Cương sảng khoái đáp ứng nói:
“Không thành vấn đề, ta bắt đầu cảm thấy tiểu tử ngươi rất có khí phách, vừa nhìn đã thấy có cốt cách của một con mèo ngoan*……”
A Mạch cúi đầu nghe, biểu tình trên
mặt càng ngày càng cổ quái, cũng may phía sau Thương Dịch Chi đã đứng
lên bắt đầu nói lời khai tiệc, mọi người nhất thời yên lặng, Lục Cương
không dám nói tiếp, rốt cục ngừng lại.
Đối với tài ăn nói của Thương Dịch
Chi, A Mạch vẫn vô cùng bội phục, nhớ ngày đó sau chiến dịch Dã Lang
Câu, sau khi Dự Châu đột nhiên rơi vào trong tay Bắc Mạc, ba vạn quân
vốn hoang mang vì bị chặt đứt đường lui, Thương Dịch Chi lập tức cho
dựng một khán đài, bằng khả năng diễn thuyết của mình chẳng những ổn
định tình thế, còn lừa dối gần một vạn quân Dự Châu đem nhiệt huyết
hướng tới thành Dự Châu, rồi sau đó liên quân Thanh Dự tây tiến vào dãy
núi Ô Lan.
Quả nhiên, Thương Dịch Chi vừa nói
xong, các quân quan đang ngồi đều phấn khởi đứng lên, cùng giơ cao bát
rượu, cùng Thương Dịch Chi hô lớn “Uống!” Sau đó đồng loạt dốc rượu đổ
vào trong bụng.
A Mạch tất nhiên là không dám làm
theo, mặc dù cũng theo đoàn người cùng nhau thể hiện một phen khí thế
hào hùng, nhưng sau đó lại ngồi xuống bắt đầu ăn thịt nướng. Ai ngờ vừa
cắn được một miếng, Lục Cương đứng bên cạnh liền quay sang gọi nàng uống rượu. A Mạch vừa nhìn Lục Cương, vừa thầm nghĩ, ca ca à, sao ngươi
không uống cho choáng váng luôn đi, tốt xấu gì ta cũng là tiểu đệ thủ hạ của ngươi, ngươi nếu nhất định muốn uống rượu thì uống với người khác
là được rồi, sao lại đi đấu tranh nội bộ trước như vậy.
“A Mạch, đến đây mau, uống rượu!
Huynh đệ ta chưa cùng nhau uống rượu bao giờ, hôm nay nói gì thì cũng
phải uống cho tận hứng. Ca ca kính ngươi một ly trước.” Lục Cương giơ
bát rượu hướng về phía A Mạch cười nói.
A Mạch thấy vậy, cảm thấy nói với anh ta cũng chẳng có nghĩa lý gì, đành phải nâng bát rượu lên ngang mặt,
nói: “Lục đại nhân sao lại nói vậy, theo lý thì A Mạch nên kính đại nhân trước mới phải, bát rượu này A Mạch xin được kính đại nhân, đa tạ đại
nhân đã chiếu cố đến A Mạch.”
“Trên bàn rượu không có đại nhân hay
tiểu nhân nào hết, lão Lục so với ngươi lớn hơn mấy tuổi, nếu không ngại đã thì gọi một tiếng ca ca đi.” Lục Cương cười nói, nói xong một ngụm
uống cạn bát rượu.
A Mạch bất đắc dĩ cũng phải làm theo, Lục Cương đưa bàn tay to lớn chụp đến lưng của nàng, ha ha cười nói:
“Tiểu lão đệ sảng khoái như vậy, ca ca ta rất thích.”
Trên bàn rượu ăn uống vô cùng linh
đình náo nhiệt, bởi vì tất cả những người ngồi đây đều là hán tử thô lỗ
trong quân, nên uống rượu nhất định phải hào sảng, mặc kệ là có thể uống hay không thể uống, đã là nam nhân thì đều phải uống rượu bằng bát. Vốn A Mạch còn muốn giấu diếm, nhưng không biết là ai lại nói ra một câu
Ngọc Diện La Sát, khiến mọi người lúc đó mới biết thiếu niên ít nói này
hóa ra lại chính là nhân vật truyền kỳ, tiếng tăm lừng lẫy trong quân,
nhất thời đều đến mời rượu A Mạch. A Mạch âm thầm kêu khổ, biết trong
trường hợp này không thể quả quyết cự tuyệt, đành phải nhất nhất uống
hết, chỉ cầu uống cho xong một vòng này rồi thôi, ai ngờ nàng đã quá xem nhẹ nhiệt tình của nam nhân khi uống rượu, sau khi uống xong một vòng,
các quan quân lại đi đến bàn mời rượu. Tuy rằng A Mạch có chút tửu
lượng, nhưng làm gì có ai chịu nổi phương thức uống rượu này, người khác uống như vậy thì cũng thôi, chẳng tính làm gì, nhưng nàng nào dám ở nơi này uống rượu!
Bên kia Đường Thiệu Nghĩa đã là bị
chuốc say, bước đi có chút lảo đảo, bưng bát rượu đi đến bàn của A Mạch, hướng về phía Lục Cương nói: “Lục giáo úy, bát rượu này là… là ta kính
ngươi, đa tạ ngươi… ngươi chiếu cố cho A Mạch, A Mạch đã cùng ta đi ra
khỏi thành Hán Bảo, là huynh đệ tốt của ta, về sau còn… còn phải nhờ
ngươi chiếu cố cho hắn nhiều hơn nữa, bát rượu này ta kính ngươi!” Đường Thiệu Nghĩa uống cạn rượu trong bát, rồi dốc ngược cái bát cho Lục
Cương xem.
Lục Cương vội vàng đứng lên nói:
“Đường tướng quân nói quá lời, trước kia Lục mỗ có chỗ còn thất lễ với
ngài, nay dùng bát rượu này để bồi tội.” Nói xong cũng bưng bát rượu lên uống.
A Mạch nhìn hai hán tử say rượu mà dở khóc dở cười, nhất thời ngay cả việc giả say cũng quên mất.
Đường Thiệu Nghĩa cùng Lục Cương uống xong rồi, lại cầm vò rượu rót đầy bát, sau đó khoác tay lên vai Mạch
nói: “A Mạch, huynh đệ ta có thể ở cùng nhau là duyên phận, ta…”
“Đại ca, uống!” A Mạch sợ anh ta
trong lúc say rượu, không biết có thể nói ra những lời gì, vội vàng dùng bát rượu của mình chạm vào bát rượu trong tay anh ta, Đường Thiệu Nghĩa quả nhiên quên mất mình định nói gì, cũng hô to một tiếng: “Uống!”
A Mạch uống non nửa, sau đó nhắm mắt
gục xuống, nằm úp sấp trên mặt bàn giả say, dù sao trên bàn tiệc đã uống không ít, nàng có ngã xuống thì cũng chẳng ai nghi ngờ.
Lục Cương uống xong đứng ở một bên
cười ha ha, chỉ vào A Mạch nói: “Tiểu tử này không được rồi, nhìn xem,
vừa uống đã gục ngay tại bàn, đúng là không được rồi.”
Đường Thiệ
