dở cười, cũng đánh phải đáp ứng, lại bảo thân binh bên ngoài tiến vào
thu thập bàn ăn, lúc này mới đứng dậy nói với A Mạch: “Ngươi cùng Nhị
Đản trước tiên ở lại nơi này nghỉ ngơi, một lúc nữa quân bộ có hội nghị, ta phải đi trước, buổi tối ta sẽ đến tìm ngươi ôn chuyện.”
A Mạch gật đầu, nhìn Đường Thiệu
Nghĩa rời đi, sau đó tự đi đến giường đất rũ chăn ra chuẩn bị ngủ. Thấy A Mạch ở trong phòng của Đường Thiệu Nghĩa tùy tiện như vậy, Trương Nhị
Đản có chút sốt ruột, đi theo sau nàng thấp giọng kêu lên: “Ngũ trưởng,
Ngũ trưởng, chúng ta sao có thể ngủ lại ở đây được!”
A Mạch tức giận nói: “Nếu ngươi không ngủ thì có thể đứng một bên mà nhìn, ta sẽ ngủ, lão tử mệt sắp chết
rồi.” Nói xong liền trùm chăn qua đầu. Trương Nhị Đản thấy nàng như thế, đứng trước giường đất quay đi quay lại vài vòng, lúc này mới bất đắc dĩ dựa lưng vào giường đất ngồi xuống, được một lát thì mí mắt cũng díu
lại, anh ta cố gắng cưỡng lại cơn buồn ngủ, thì trên giường bỗng có một
chiếc chăn ném tới, rồi nghe thấy A Mạch thản nhiên nói: “Buồn ngủ thì
cứ ngủ đi, ngươi sao lại nhiều chuyện như vậy!”
A Mạch cùng Trương Nhị Đản ngủ không
biết trời đất là gì, mãi đến khi trời tối, Đường Thiệu Nghĩa phải cho
thân binh đến gọi mới tỉnh lại. Thân binh truyền lời nói của Thương
tướng quân lưu các quan quân của các doanh ở lại dùng bữa cơm chiều, cố ý phân phó anh ta trở về kêu A Mạch cùng đi. A Mạch vừa ngủ dậy, ý thức
vẫn còn có chút mơ hồ, không đoán ra Thương Dịch Chi lại định làm gì,
nhất thời không kịp nghĩ nhiều liền đi theo thân binh. Khi đến nơi, A
Mạch mới kinh ngạc phát hiện cái gọi là cơm chiều kỳ thật chính là một
bữa tiệc đốt lửa trại mùa đông rất lớn. Trong sân bày biện mấy bàn tiệc
rượu, giữa sân là một đống lửa lớn, phía trên xiên một con dê, mùi thịt
nướng theo gió xông tới. A Mạch theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, ánh
mắt dừng lại ở con dê một lát, sau đó mới quay lại, bắt gặp Từ Tĩnh đang cười tủm tỉm, lim dim đôi mắt nhỏ, cảm giác thèm ăn lập tức biến mất.
Tại các bàn tiệc đã có rất đông người ngồi, ở vị trí bàn tiệc chính giữa, ngoại trừ Thương Dịch Chi, Từ Tĩnh
cùng vài vị quan quân thuộc cấp và Đường Thiệu Nghĩa, còn lại là các
gương mặt mà A Mạch không quen biết, có lẽ là quan quân trong các doanh
của quân Giang Bắc đều đến đây. A Mạch không khỏi có chút kinh ngạc,
chẳng lẽ Thương Dịch Chi tổ chức đại hội toàn quân?
Từ Tĩnh hướng về phía A Mạch vẫy vẫy
tay, A Mạch biết rõ vị trí ông ta đang ngồi không có chỗ cho mình, nên
chỉ tiến lên phía trước chào hỏi Thương Dịch Chi cùng Từ Tĩnh. Thương
Dịch Chi tiện thể liếc mắt nhìn A Mạch một cái, rồi lại quay đầu cùng
một quan quân bên cạnh thấp giọng nói cái gì đó. Từ Tĩnh vuốt râu cười
cười, nói khẽ với A Mạch: “Cứ tùy tiện tìm một chỗ ngồi đi, hôm nay đến
đây đều là chủ tướng trong các quân doanh, ngươi không thể biết hết
được.”
Mặc dù nghe Từ Tĩnh nói như vậy,
nhưng trong lòng A Mạch cũng hiểu những người đang ngồi đây ít nhất cũng phải từ cấp bậc giáo úy trở lên, còn nàng nhiều lắm cũng chỉ vừa mới
được thăng lên chức đội trưởng, đâu có tư cách gì mà tùy tiện tìm đại
một chỗ ngồi? Vì thế liền khom lưng cung kính nói: “Đa tạ hảo ý của tiên sinh, A Mạch đứng hầu hạ ở một bên là tốt rồi.”
Từ Tĩnh dùng khóe mắt liếc nàng một
cái, nhẹ giọng cười nhạo nói: “Cho ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi đi, đứng đó làm gì. Gọi ngươi đến không phải để cho ngươi đứng hầu hạ .”
Ông ta có lòng, nhưng lại khiến A
Mạch nhất thời khó xử, thật không biết mình nên chạy đi đâu ngồi cho
tốt, cân nhắc một lát vẫn là khó xử trả lời: “Tiên sinh, vẫn là để cho A Mạch đứng đi, như vậy còn tự tại một chút.”
Bên cạnh, Thương Dịch Chi như vô tình nhìn qua nàng một cái, thản nhiên nói: “Đừng đứng ở đây, đi tìm quan doanh của ngươi đi.”
A Mạch nghe vậy ngẩn ra, theo ánh mắt Thương Dịch Chi nhìn lại, quả nhiên thấy Lục Cương ngồi ở một bàn bên
tay phải, đang nghếch đầu nhìn sang bên này, thấy A Mạch nhìn anh ta,
liền vội vàng đưa tay lên vẫy vẫy A Mạch, ý bảo nàng qua bên đó. Trong
lòng A Mạch như reo lên, chưa bao giờ thấy Lục Cương lại thuận mắt như
lúc này, lập tức muốn chạy ngay qua bàn của Lục Cương, ai ngờ vừa nhấc
chân lên chợt nghe thấy Từ Tĩnh thấp giọng ho một tiếng. A Mạch lập tức
dừng chân lại, vội vàng quay người, cúi đầu hướng về phía Thương Dịch
Chi thấp giọng nói một câu: “Đa tạ tướng quân.”
Thương Dịch Chi không để ý đến nàng,
nghiêng người nói chuyện với viên tướng ngồi bên cạnh. A Mạch thu lại
ánh mắt, sau đó lại hướng về phía Từ Tĩnh nói: “Đa tạ tiên sinh”, rồi
lúc này mới đi đến bên bàn của Lục Cương.
Lục Cương vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh
bảo A Mạch ngồi xuống, rồi đưa tay vỗ lên vai A Mạch, thấp giọng cười
nói: “Hảo tiểu tử, tốt lắm, không khỏi khiến cho người trong thất doanh
chúng ta phải kính nể, lệnh khen ngợi của tướng quân đã xuống đến thất
doanh rồi, khi trở về ta sẽ cho người mang đồ quân nhu đến chỗ của
ngươi.”
A Mạch nén chịu đau trên vai, cười
nói: “Đa tạ đại nhân đã đề bạt, sau này A Mạch vẫn còn phải dựa vào đại
n