Snack's 1967
A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214194

Bình chọn: 7.5.00/10/1419 lượt.

ng danh chính ngôn thuận có thân

binh, ngoại trừ mấy thân binh do Lý Thiếu Hướng lưu lại, A Mạch chỉ dẫn

theo Trương Nhị Đản đến đây, chẳng qua nàng không thích sai sử thân

binh, cho dù có việc thì phần lớn sẽ phân phó Trương Nhị Đản đi làm. Cứ

như vậy, thân binh của nàng cơ bản là không có việc gì làm, thấy vậy, A

Mạch liền đem đội thân binh vốn chỉ có nhiệm vụ là phục vụ riêng mình

đổi thành ngũ cảnh vệ thông tin phục vụ cả đội, tuy rằng vẫn là biên chế thân binh, nhưng quá trình sử dụng lại có cải biến lớn.

Rất lâu về sau này, khi mọi người

nhắc tới ngũ cảnh vệ thông tin của Mạch soái, cũng không khỏi liên hệ

với doanh cảnh vệ thông tin của Tĩnh quốc công, mọi người đều cho rằng

Mạch soái khi vẫn còn là một đội trưởng nho nhỏ đã rất có phong thái của Tĩnh quốc công. Đương nhiên, đây đều là nói chuyện sau này, tạm thời

không đề cập tới.

A Mạch lại đạp một một thân cây khác, cảm thấy đã cố hết sức, liền ngồi xuống đất. Trương Nhị Đản thấy A Mạch ngồi xuống, vội vàng đem bầu nước đến cho A Mạch, rồi ngồi xổm một bên

quan sát. A Mạch nhận lấy bầu nước uống mấy ngụm, thấy Trương Nhị Đản

còn ngồi bên cạnh nhìn mình chăm chú, cố ý đanh mặt lại, đem bầu nước

trả lại cho anh ta, hỏi: “Nhị Đản, ngươi nói chúng ta tham gia vào quân

ngũ thì cái gì là quan trọng nhất?”

Trương Nhị Đản bị hỏi liền sửng sốt,

cân nhắc một lát, rồi vỗ vỗ đại đao bên hông, trả lời: “Đại đao! Tham

gia quân ngũ nếu không có đao, thì không gọi quân nhân nữa!”

A Mạch mím miệng, gật gật đầu: “Nói cũng không sai, nhưng cũng chưa phải là cái quan trọng nhất.”

Trương Nhị Đản mê hoặc, nhịn không được hỏi: “Vậy cái gì là quan trọng nhất?”

A Mạch nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ lên hai chân của mình, cười nói: “Tất nhiên là hai cái chân.”

Ngũ quan Trương Nhị Đản trông không khác gì một khối thuốc tễ(2), trên khuôn mặt ngăm đen tràn đầy vẻ hoang mang: “Vì sao?”

A Mạch trừng mắt nhìn, nghiêm trang

nói: “Thắng, chúng ta dùng nó để truy đuổi thát tử, đuổi kịp thì mới có

khả năng giết địch; thua, thát tử đuổi chúng ta chạy, chúng ta chỉ có

chạy thật nhanh thì mới có khả năng bảo toàn tính mạng. Ngươi nói xem có phải hai chân của chúng ta là cái quan trọng nhất hay không?”

Trương Nhị Đản nghe nàng giảng giải

thì ngẩn ra, chỉ cảm thấy tất cả mọi chuyện dù đơn giản đến đâu theo

miệng nàng nói đều thành đạo lý, vì thế ánh mắt nhìn A Mạch không khỏi

lại tăng thêm hai phần kính nể, nhịn không được cũng hỏi nàng câu mà

Vương Thất đã từng hỏi: “Ngũ trưởng, ngươi nói thát tử sẽ bị chúng ta

dẫn dụ đến đây sao?”

Lúc này, A Mạch không nói gì, chỉ khẽ cười, nhẹ nhàng mà lắc đầu.

“Không đi!” trong quân trướng Bắc

Mạc, Thường Ngọc Thanh nhìn lướt đỉnh núi Ủng Thúy Sơn xa xa, quay lại

đầu phân phó Thôi Diễn nói: “Ngươi thành thành thật thật tăng mạnh phòng ngừa trong doanh, tăng cường ngoại tham3 cùng ngoại phụ4, bọn mọi rợ

Nam Hạ thích nhào lộn thì cứ để cho chúng nhào lộn, ngoại trừ bộ phận

phụ trách cảnh giới, còn lại mọi người cứ việc ngủ cho ngon giấc.”

“Bọn mọi rợ Nam Hạ đêm nay mà tập kích thì phải làm thế nào?” Thôi Diễn hỏi.

“Đội quân cảnh giới để làm gì?”

Thường Ngọc Thanh hỏi, anh ta cười khẽ liếc nhìn Thôi Diễn: “Bất quá ta

đoán bọn mọi rợ Nam Hạ tối nay sẽ không đến đánh lén đâu, bọn họ còn

không biết đang ẩn nấp ở nơi nào chờ chúng ta đi tập kích trong đêm nay

mà!”–

—————————-

Chú thích:

1- Ủng Thúy: tươi tốt, xanh tươi

2- Thuốc tễ: là thuốc Bắc cô thành hoàn, có màu đen.

3- Ngoại tham: Bố trí người canh gác

bốn phía quanh doanh trong phạm vi 10 dặm, đề phòng cảnh giác, phòng

ngừa có biến thì phải lập tức báo tin (chú thích của tác giả);

4- Ngoại phụ: Bố trí 3 đến 5 người 1

tổ, ban đêm “cho quân đi trước hoặc ẩn nấp hai bên sườn, cứ 3 đến 5 dặm

lại bố trí một tổ ở những nơi hiểm yếu” mang theo trống trận, không chỉ

phụ trách việc quan sát tình hình địch quân, mà còn nhận biết khi có

địch “xâm phạm đại doanh”, thì có nhiệm vụ “khua trống thật lớn”, dùng

để kích động tâm lý chiến đấu. (chú thích của tác giả)

Thôi Diễn vẫn nửa tin nửa ngờ, Thường Ngọc Thanh không nói thêm nữa, xoay người trở về đại trướng. Lúc này,

Khương Thành Dực đang nhoài người ra trên bàn, tiến hành tham chiếu, sửa chữa, chỉnh lý lại bản đồ sa bàn địa hình, thấy Thường Ngọc Thanh từ

bên ngoài tiến vào, không khỏi ngẩng đầu hỏi: “Không cần phái người đi

xem thật sao, tướng quân?”

Thường Ngọc Thanh không nói, đi đến

trước sa bàn, nhìn dấu hiệu Ủng Thúy Sơn trên sa bàn đến ngây người. Sa

bàn này là do Tĩnh quốc công Nam Hạ sáng chế ra và sử dụng đầu tiên,

tiếp đó được lưu truyền đi trong chiến tranh, tướng lãnh các quốc gia

liếc mắt một cái liền nhìn ra tác dụng kỳ diệu của nó, sau liền được

tướng lãnh bốn nước sử dụng rộng rãi.

“Ở trong này.” Thường Ngọc Thanh đưa

ngón tay thon dài dọc theo chân núi Ủng Thúy Sơn, đến vùng lân cận của

một hang núi thì dừng lại chỉ xuống dưới, nói: “Phục binh hẳn là ở trong này.”

Khương Thành Dực đưa mắt nhìn theo vị trí mà Thường Ngọc Thanh chỉ, lại ngẩng đầu nhìn Thường Ngọc Thanh,

đuôi l