thể phá tan cửa thành Thái Hưng, dùng mười vạn thiết kỵ có
thể quét ngang Giang Bắc?”
Trên mặt Khương Thành Dực có chút thẹn thùng, khom mình hành lễ nói: “Đa tạ tướng quân chỉ điểm, Thành Dực thụ giáo.”
Thường Ngọc Thanh khẽ nhướn mày,
trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, khẽ cười nói: “Cho nên nói chúng
ta không cần sốt ruột, tiêu diệt thì nhất định phải tiêu diệt, nhưng cứ
chậm rãi mà tiêu diệt là được rồi.”
Khương Thành Dực ra khỏi trướng,
trong đầu vẫn còn những nghi vấn về thành Thái Hưng, nếu thành Thái Hưng kiên cố như thế, vì sao lúc trước khi hai lộ đại quân vây khốn Thái
Hưng, triều đình Nam Hạ lại thất kinh như thế, liền lập tức điều biên
quân Tĩnh Dương hồi cứu Thái Hưng, nếu không phải như vậy, biên quân
Tĩnh Dương đâu thể dễ dàng bị đánh hạ? Những người trong triều đình Nam
Hạ làm ăn cái kiểu gì không biết? Sao có thể hạ một quân lệnh điên cuồng như thế?
Đang lúc anh ta cảm thấy hồ đồ, thì
vừa lúc chạm mặt Thôi Diễn đi an bài quân lính hạ trại trở về, Thôi Diễn một phen giữ chặt anh ta, hưng phấn mà chỉ vào đỉnh núi xa xa nói: “Lão Khương, ngươi nhìn kìa!”
Khương Thành Dực nhìn theo hướng Thôi Diễn chỉ, anh ta nhận ra ngọn núi đó, ở trên bản đồ từng thể hiệu, tên
là Ủng Thúy Sơn. Không gian núi được bao phủ bởi một khu rừng rộng lớn,
không biết vì sao mà bốn mùa trong năm đều xanh biếc, chính vì vậy mà có tên là Ủng Thúy(1).
Thôi Diễn ở bên cạnh nói: “Ngươi nhìn kỹ xem, bên trong khu rừng kia nhất định có người.”
Khương Thành Dực nheo mắt nhìn, quả
nhiên thấy phía bên kia rừng hình như có chim chóc thỉnh thoảng bị hoảng sợ mà bay lên, lượn vòng vòng trên không quanh cánh rừng. “Là phục
binh?” Khương Thành Dực hỏi theo bản năng.
Thôi Diễn đắc ý cười cười, nói: “Bọn
mọi rợ Nam Hạ định mai phục ở bên kia, không lẽ là muốn đợi đến đêm thì
tập kích chúng ta sao, hắc hắc, cuối cùng cũng có cái để chơi đùa rồi.
Chờ trời tối ta liền dẫn người lẳng lặng đi qua đó, đùa giỡn với chúng
một phen.”
Khương Thành Dực lớn tuổi hơn, nên dù sao cũng chín chắn hơn một chút, nói: “Đường núi ngựa chạy kiệt sức,
nhìn thì gần, nhưng thực ra cũng cách nơi này ít nhất phải mấy canh giờ
đi đường, ngươi đừng hành động lung tung, hỏi qua tướng quân trước rồi
nói sau.”
Thôi Diễn mặc dù gật gật đầu, nhưng
biểu tình trên mặt thì lại cho là không đúng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ủng Thúy Sơn. Thôi Diễn nói không sai, trong núi Ủng Thúy quả nhiên là
có người.
A Mạch dùng sức đạp chân lên thân
cây, ngẩng đầu nhìn chim chóc trên cây hoảng sợ bay đi, sau đó tiếp tục
xoay người đạp vào thân cây khác. Ở bên kia, Vương Thất cũng dẫn người
tiến lại, cợt nhả hỏi: “A Mạch đại nhân, chúng ta làm loạn đến khi nào?”
A Mạch nhìn anh ta một cái, nhịn
không được cười mắng: “Cái rắm! Đừng gọi ta là A Mạch đại nhân, hoặc là A Mạch, hoặc là đại nhân, sao đến đây lại thành A Mạch đại nhân!”
Vương Thất hắc hắc cười gượng hai
tiếng, cẩn thận liếc mắt nhìn binh lính bên cạnh, ghé sát vào A Mạch
thấp giọng hỏi: “A Mạch, ngươi nói chúng ta ở đây đạp cây có tác dụng
sao? Thát tử có mắc mưu không?”
A Mạch đi có chút cà nhắc, rướn người lên định nhìn ra xa, nhưng khu rừng này rất rập rạp, che khuất tầm của
nàng, lại che khuất cả doanh trại của Bắc Mạc trên sườn núi xa xa.
“Ai mà biết được,” A Mạch thấp giọng
đáp,“Nếu đại nhân cho chúng ta làm như vậy, tất nhiên là có cái lý của
anh ta, việc này lại không mất sức, cũng nên thử làm để dẫn dắt thát tử
đến nơi mà huynh đệ ta đã bố trí sẵn” Nàng liếc mắt nhìn người vừa được
thăng làm Ngũ trưởng, Vương Thất, lại dùng sức đạp lên mấy thân cây bên
cạnh, thấp giọng cười nói: “Coi như là luyện quyền cước.”
Vương Thất đi theo “Ừ” một tiếng, xoay người cười hì hì đi luyện chân.
Sau khi Thường Ngọc Thanh tiến vào
dãy Ô Lan, Lục Cương liền đưa thất doanh từ trên núi Tây Trạch ẩn vào
bên trong khu vực núi rừng rập rạp này. Hôm nay, A Mạch dựa theo sự phân phó của anh ta, dẫn người lại đây giả có phục binh. Có phục binh, tất
nhiên phải có dấu hiệu, binh pháp Tôn Tử viết: Nơi nào có chim bay tán
loạn, là nơi có phục binh.
A Mạch thầm nghĩ Lục Cương đúng là
không hổ xuất thân binh nghiệp, binh pháp thuộc làu làu, chỉ có điều là
sử dụng binh pháp theo cách như vậy, e rằng quá cứng nhắc. Nếu làm xiếc
loại này có thể lừa được Thường Ngọc Thanh, thì quá bằng coi Thường Ngọc Thanh chẳng khác gì mớ rau cải.
Bất quá, nếu trưởng quan đã phân phó
phải làm như vậy, nàng tất nhiên không thể phản đối, nghĩ dù sao cũng
chẳng có hại gì, cùng lắm thì chỉ uổng phí chút khí lực mà thôi, cho
nên, A Mạch nhận được quân lệnh của Lục Cương, liền vui vẻ tới đây. Hơn
nữa, A Mạch vốn cũng muốn nhân thể luyện tập cho binh lính của mình, có
thể chạy bộ, luyện cước lực, luôn luôn là chuyện tốt.
Vì có A Mạch làm “Tấm gương cho binh
sĩ”, nên các binh sĩ đội bốn của thất doanh quân Giang Bắc đồng tâm hiệp lực làm công tác “Đạp cây” với khí thế ngất trời. Không chỉ binh lính
trong đội lý, mà ngay cả thân binh của A Mạch cũng đi. Bởi vì khi được
thăng lên làm Đội trưởng, A Mạch cũ
