Thường Ngọc Thanh mặc giáp trụ chỉnh
tề ra khỏi đại trướng, trước trận, sớm đã có mấy ngàn tướng sĩ Bắc Mạc
dàn trận sẵn sàng đón địch, đối diện cách đó không xa chính là quân
Giang Bắc đang tiến đến khiêu chiến, nhân số không nhiều lắm, nhìn trái
nhìn phải thì cùng lắm cũng chỉ khoảng vài trăm người. Thường Ngọc Thanh cười lạnh một tiếng, xoay người đang muốn rời đi, lại bị phó tướng gọi
lại: “Tướng quân, người xem!”
Thường Ngọc Thanh xoay người nheo mắt nhìn lại, thấy trong quân Giang Bắc đột nhiên dựng lên một lá cờ, bên
trên có một chữ “Mạch”, đón gió bay phấp phới. Trong lòng Thường Ngọc
Thanh vừa động, mơ hồ có chút hiểu được nửa chữ kia có nghĩa là gì. Ngày đó, trước khi Thôi Diễn hôn mê từng viết trong tay anh ta một chữ “Nữ”, nhưng lại chưa viết xong, lúc ấy Thường Ngọc Thanh chỉ nghĩ là trong
quân có gian tế, giờ đột nhiên hiểu được thật ra chữ Thôi Diễn muốn viết là chữ “Nàng”!
“Chuẩn bị ngựa!” Thường Ngọc Thanh lạnh giọng nói.
Phó tướng có chút ngây ngốc, vừa rồi
tướng quân còn nói không cần để ý tới sự khiêu khích của quân Giang Bắc, nhưng chớp mắt một cái sao lại muốn tự mình ra trận? Thị vệ đem khiên
và dắt con Dạ Chiếu Bạch lại cho Thường Ngọc Thanh cưỡi, Thường Ngọc
Thanh xoay người lên ngựa, tay cầm trường thương đi lên trước trận, xa
xa nhìn lại thấy dưới lá cờ quả nhiên là một viên chiến tướng Giang Bắc
giáp trụ chỉnh tề, bên ngoài bộ giáp phục màu đen là một chiếc áo choàng màu đỏ tươi, môi hồng răng trắng, mặt như quan ngọc.
Quả thật là nàng!
Thường Ngọc Thanh vạn vạn lần không
thể tưởng tượng được nữ mật thám trong thành Dự Châu sẽ xuất hiện trong
quân Giang Bắc, mà lại còn nhanh chóng biến hóa thành quan doanh của
thất doanh Giang Bắc. Anh ta ban đầu còn kinh ngạc khi thấy với thân thủ của Thôi Diễn, sao lại để người khác đả thương đến yết hầu, hiện tại
nhìn thấy A Mạch, lập tức toàn hiểu ra, e rằng cũng giống như hai thân
vệ của mình trước kia, là vì không hề phòng bị nên mới để cho A Mạch đả
thương như vậy. Khóe miệng Thường Ngọc Thanh khẽ nhếch lên, trên mặt
xuất hiện một nụ cười lạnh, trong lòng cũng đã vô cùng giận dữ.
Khi A Mạch thấy rõ viên tướng từ
trong trận của quân Bắc Mạc đi ra là Thường Ngọc Thanh, sự sợ hãi lập
tức dâng lên từ tận đáy lòng, nhưng lúc này không có lý nào lại rút lui, đành phải thúc ngựa tiến lên hai bước, kêu lớn: “Gọi Thôi Diễn ra đây
nhận lấy cái chết!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Thường
Ngọc Thanh trở nên xanh mét, trán nổi gân xanh, tức giận đến nỗi không
thể nói nên lời, tức thì ngồi thẳng trên lưng ngựa, xoay ngang thương,
chằm chằm nhìn A Mạch, đột nhiên ngửa mặt cười ha hả.
Thành thật mà nói, A Mạch thầm nghĩ,
cần gì phải cần dùng đến năm trăm dũng sĩ phía sau nàng, chỉ cần một
mình A Mạch là đủ rồi, lạnh nhạt đánh giá bộ dạng muốn ăn sống nuốt tươi nàng của Thường Ngọc Thanh bây giờ, nàng có chút cảm giác khó tả.
Thường Ngọc Thanh lên ngựa xuất trận, dựa theo lẽ thường, chiến tướng bên khiêu chiến nên vui vẻ thúc ngựa ra nghênh đón mới phải, vì Thường Ngọc Thanh là chủ tướng của đại quân Bắc Mạc, là danh tướng danh chấn tứ quốc, anh ta xuất trận đó chính là xem
trọng đối thủ, trong mắt một người quân nhân, bất luận là sống hay chết, đây cũng là một loại vinh quang!
Nhưng với A Mạch, nàng lại tuyệt
không muốn cái loại gọi là vinh quang này, càng không có ý nghĩ chán
sống, cho nên thấy Thường Ngọc Thanh giơ thương xuất trận, nàng liền
chẳng buồn quan tâm đến cái gì gọi là ngọc thụ lâm phong, hơn nữa so với người khác lại có một động tác thập phần tổn hại đến hình tượng: tay
phải vung lên, cho những quân lính phía sau nhất tề xung trận…
Tướng sĩ Bắc Mạc bên kia thấy tướng
lĩnh địch quân có bộ dạng vô sỉ đến như thế, bất giác có chút ngây ngốc, đến lúc bị phó tướng rống lên hò hét mới giật mình vọt lên, người ngựa
hai bên tức thì xoắn lại với nhau.
Thường Ngọc Thanh thét dài một tiếng, trường thương vung lên, hàn quang lóe lên như chớp, ngân quang lóng
lánh. Chém. Gạt. Ngăn. Đón. Đâm. Đẩy… Cơ hồ mỗi một thương đi xuống là
lại lấy được một mạng người, nhằm thẳng phía A Mạch mà tiến đến!
A Mạch nhìn mà kinh hồn táng đảm,
ngay cả phản ứng cũng không có. Trương Sinh vẫn đi theo bên người nàng
dùng sống đao vỗ lên con ngựa nàng đang cưỡi, la lớn: “Đi mau!” A Mạch
phục hồi lại tinh thần, liền quay ngựa phi như điên. Trương Sinh lại
phóng ngựa nhảy ra, hướng về phía Thường Ngọc Thanh nghênh đón.
Thường Ngọc Thanh cười lạnh một
tiếng, trường thương như tiềm long xuất thủy(1), thẳng hướng đến mặt
Trương Sinh. Trương Sinh kinh hãi, vội vàng nghiêng đầu tránh đi, đồng
thời vung trường đao lên, vừa sát đến mũi thương. Thường Ngọc Thanh
không muốn cùng anh ta dây dưa, mũi thương thuận thế hất Trương Sinh rơi xuống ngựa, tiếp tục đuổi theo A Mạch.
Nhưng chỉ qua một khắc thời gian, A
Mạch đã phóng ngựa đi khá xa, mắt nhìn thấy phía trước là đại quân Giang Bắc. Song trong quân bỗng xuất hiện lá cờ hiệu, lệnh cho A Mạch lãnh
binh chuyển hướng sang cánh khác, không được đánh sâu vào binh trận của
bên ta
