.
Trong trận chiến tại Bình Gia Ao,
quân Bắc Mạc tổn thất chưa tới một vạn người, mà khi từ Bình Gia Ao ra
khỏi dãy Ô Lan, quân Bắc Mạc lại tổn thất đến gần hai vạn, bốn ngàn kỵ
binh xuống ngựa biến thành bộ binh, chiến mã đều bị giết dùng để sung
làm quân lương.
Sau khi ra khỏi dãy Ô Lan, lương thảo khẩn cấp vận chuyển từ Dự Châu cũng đã được đưa đến. Sau cảnh khốn đốn
đến gần như không chịu nổi, tinh thần quân sĩ Bắc Mạc đều rung lên.
Thường Ngọc Thanh phân phó quan quản lý quân nhu đi an bài lương thảo
vừa đến, sau đó tự mình ra khỏi đại trướng, cưỡi Dạ Chiếu Bạch, một
người một ngựa đi du ngoạn không có mục đích. Khi tới một dốc núi thoai
thoải của dãy Ô Lan, anh ta thả Dạ Chiếu Bạch ra, cho nó thả thẩn gặm
cỏ, một mình ở lại sườn dốc tìm chỗ nằm xuống, tiện tay bứt một ngọn cỏ
dại bỏ vào miệng, nhìn dãy núi Ô Lan uốn lượn qua đầu gối mà ngẩn người.
Đây là trận đánh thất bại đầu tiên từ khi anh ta sinh ra đến giờ, hơn nữa lại là thất bại hoàn toàn. Mấy ngàn kỵ binh biến thành bộ binh, năm vạn đại quân hiện tại chỉ còn lại có
hai vạn… Điều an ủi duy nhất đến thời điểm này, đó là Thôi Diễn vẫn còn
sống, Thôi Diễn sau khi bị thương đã được đưa về Dự Châu, hôm nay tín sứ đến báo rằng Thôi Diễn đã bình phục. Còn lại, anh ta đã bại thê thảm.
Không thể ngờ, không thể ngờ được là
anh ta, Thường Ngọc Thanh, cũng sẽ có lúc thảm bại, không thể ngờ được
Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh lại có thể bày ra mưu kế như thế, không thể
ngờ được một nữ tử A Mạch thế nhưng lại là một quan quân của Giang Bắc!
Một nụ cười trào lộng hiện lên trên khóe môi Thường Ngọc Thanh, cặp mắt
nhìn như thể rất bình tĩnh kia lại cất giấu một dòng nước xiết, lúc này
đây, có rất nhiều điều không thể ngờ được.
Cách đó không xa, Dạ Chiếu Bạch đến
nửa ngày cẫn không thấy chủ nhân nhúc nhích, rất có linh tính liền chạy
tới cọ cọ đầu vào mặt của anh ta, anh ta vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve Dạ
Chiếu Bạch, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn dãy Ô Lan phía xa xa, nhẹ giọng
nói: “Không lâu nữa đâu, chúng ta sẽ lại đánh tiếp…”
Cùng dưới một bầu trời, đại doanh của quân Giang Bắc bên trong dãy núi Ô Lan. Chậc… Kỳ thật cũng không thể
gọi là đại doanh, bởi vì từ sau chiến dịch tại Bình Gia Ao, quân Giang
Bắc đã được Thương Dịch Chi chia làm mấy lộ chạy trốn. Chậc… Mà cũng
không gọi là chạy trốn, dựa theo cách nói của Từ Tĩnh thì đó gọi là
chiến lược dời đi.
Thương thế của Trương Nhị Đản đã bình phục được hơn phân nửa, một đao như vậy, tuy rằng đến lúc cùng Thôi
Diễn cũng đã thu bớt lực đạo, nhưng cơ hồ vẫn như chém lưng của Trương
Nhị Đản ra thành hai đoạn, thế nhưng vẫn không thể lấy mạng của anh ta
quả thực đúng là kỳ tích. A Mạch thấy quân y thay thuốc cho anh ta xong, để anh ta nằm úp sấp trong trướng, sau đó đưa quân y ra ngoài, trước
hỏi vài câu về thương thế của Trương Nhị Đản, sau hỏi tiếp về thương thế của quan thị vệ Trương Sinh.
“Thương thế của Trương thị vệ cũng
không đáng ngại, vết thương chỉ động đến phần da thịt ở sườn thắt lưng
của anh ta, chứ chưa vào đến nội tạng. Chỉ có điều…” Quân y cúi đầu thở
dài một tiếng, nói: “Trong lúc hỗn chiến, một chân của Trương thị vệ bị
ngựa dẫm gẫy, lúc nối xương lại thì đã trễ, sợ là về sau đi lại có chút
trở ngại.”
Quân y khẽ lắc đầu rời đi, A Mạch
thất thần một lát, rồi xoay người bước đi, nhưng khi đến trước lều của
Trương Sinh, nàng lại dừng cước bộ. Giờ khắc này, A Mạch không biết nên
đối mặt với Trương Sinh như thế nào. Trương Nhị Đản cũng là vì bảo vệ
cho nàng mà bị thương, nhưng nàng vẫn có thể đối diện với anh ta, bởi vì anh ta bảo vệ nàng, mà nàng cũng không bỏ mặc anh ta, cho dù là gian
nan đến đâu, nàng vẫn không bỏ mặc anh ta. Nhưng đối với Trương Sinh,
trong lòng A Mạch lại vô cùng áy náy, trong lúc Thường Ngọc Thanh đỏ mắt liều chết xông về phía nàng, là Trương Sinh đã nhào ra phía trước ngăn
lại, mà nàng, lại quay ngựa bỏ chạy. Nàng không biết mình lúc ấy vì sao
lại không hề do dự mà cứ bỏ mặc Trương Sinh lại phía sau như vậy.
Có lẽ, trong tiềm thức nàng vẫn coi
Trương Sinh là người của Thương Dịch Chi, chứ không như Trương Nhị Đản
là huynh đệ của nàng. Thương Dịch Chi có thể tùy ý sử dụng nàng làm con
mồi, vì thế nàng cũng tùy ý bỏ mặc Trương Sinh.
Đang lúc do dự, đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi: “Mạch đại nhân?”
A Mạch quay đầu, thấy đó là một gã
thân vệ trong đội thị vệ của Thương Dịch Chi. Gã thị vệ kia nhìn nhìn A
Mạch, lại nhìn nhìn trướng môn, có chút kỳ quái hỏi: “Mạch đại nhân, quả thật là ngươi, là tới thăm Trương đại ca sao? Vì sao không vào đi?”
A Mạch cười có chút xấu hổ, đang
không biết nên trả lời như thế nào thì chợt nghe thấy tiếng Trương Sinh
từ trong trướng truyền ra: “Là Mạch đại nhân đang ở bên ngoài đó sao?”
A Mạch đành đáp: “Là A Mạch.” Nói
xong liền vén tấm bạt che bước vào nội trướng, cười hỏi: “Ta đến thăm
ngươi, thế nào? Đã đỡ nhiều chưa?”
Trương Sinh ngồi trên giường ngẩng
đầu nhìn nàng, sắc mặt thoải mái, nói: “Không có vấn đề gì, chỉ là chân
không tiện cử động, nên ta không thể đứng lên hành lễ với