đại nhân.”
Tầm mắt của A Mạch rơi xuống tấm ván
gỗ cột trên đùi Trương Sinh, có chút mất tự nhiên quay mặt qua chỗ khác, thấp giọng nói: “Trương đại ca, ta còn gọi ngươi là Trương đại ca, thì
ngươi cũng đừng gọi ta là đại nhân, gọi ta là A Mạch thôi.”
Trương Sinh nở nụ cười, sảng khoái nói: “Được, A Mạch, ta cũng không khách khí với ngươi, ngươi tự mình ngồi đi.”
A Mạch gật gật đầu, liền ngồi lên tấm đệm cỏ, muốn hỏi thương thế của Trương Sinh, nhưng không cách nào mở
miệng, nàng nghe quân y nói cũng đã biết rằng nếu chân Trương Sinh có
khỏi cũng sẽ bị thọt, vì sao còn bày ra bộ dạng dối trá kia?
Qua một lúc lâu, A Mạch mới cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Trương đại ca, ngươi oán ta phải không?”
Trương Sinh ngẩn ra, lập tức cười nói: “Hay thật, ta oán ngươi để làm chi?”
A Mạch cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên
nhìn thẳng vào mắt Trương Sinh, nói: “Nếu không phải vì che chắn cho ta, ngươi sẽ không bị thương, nếu lúc ấy ta không bỏ mặc ngươi mà đi, có lẽ chân của ngươi sẽ không bị ngựa dẫm phải.”
Trương Sinh lẳng lặng nhìn A Mạch,
nghiêm mặt nói: “Ta che chắn cho ngươi, bởi vì ta nhận được quân lệnh,
nếu lúc ấy ngươi hồ đồ ở lại, sẽ chỉ để cho Thường Ngọc Thanh lấy mạng,
như vậy ta sẽ không chỉ bị gãy một chân thôi đâu.”
A Mạch kinh ngạc nhìn Trương Sinh.
“Hơn nữa, thương thế của ta là do
thát tử gây ra, ta oán ngươi làm gì?” Trương Sinh lại hỏi, anh ta nở nụ
cười rồi nói tiếp: “A Mạch, ngươi cũng làm qua thân vệ vài ngày, chẳng
lẽ còn không biết sao, chúng ta là thân vệ thì phải dùng chính tính mệnh của mình để bảo vệ tính mệnh của tướng quân, nếu tất cả đều nghĩ như
ngươi, vậy thì tướng quân còn cần chúng ta làm thân vệ để làm gì? Còn
không bằng tự mình chạy nhanh một chút.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà, quân lệnh mà
tướng quân giao cho ta chính là bảo vệ ngươi, nên cái mà ta bảo vệ,
chính là hoàn thành nhiệm vụ tướng quân giao cho ta, ta không thất
trách, chẳng lẽ ngươi lại muốn làm cho ta không hoàn thành quân lệnh,
khi trở về phải chịu quân pháp xử trí hay sao?” Trương Sinh cười hỏi.
A Mạch nói không ra lời, nhìn Trương
Sinh bị gãy chân, trong lòng vẫn vô cùng khó chịu, liền tìm cái cớ đi ra khỏi trướng, đang muốn trở về trong doanh của mình, ngoài ý muốn lại
đụng phải Từ Tĩnh, nàng chuyển hướng, muốn tránh đi chỗ khác, nhưng ai
ngờ lại vẫn là bị Từ Tĩnh nhận ra bóng dáng.
“A Mạch!” Từ Tĩnh gọi.
A Mạch đành phải dừng lại, xoay người nhìn Từ Tĩnh cung kính chào: “Quân sư.”
Từ Tĩnh vuốt râu cười cười, hỏi: “Đến thăm Trương Sinh à?”
A Mạch gật đầu, nói: “Phải, đến thăm
Trương thị vệ, không thấy quân sư từ bên kia đi tới, mong quân sư thứ
cho A Mạch tội bất kính.”
Từ Tĩnh sớm đã nhìn ra A Mạch rõ ràng là muốn trốn ông ta, nhưng cũng không bóc trần, chỉ cười nói: “Cũng đã
mấy ngày rồi không thấy ngươi qua, không phải là vì còn giận ta đấy
chứ?”
A Mạch khom lưng, nói: “A Mạch không dám.”
“Ồ, ngươi nói không dám thì là không
dám đi.” Từ Tĩnh cười nói: “Lệnh sắc phong cho ngươi làm giáo úy quan
doanh chỉ một, hai ngày nữa là sẽ xuống đến nơi, ngươi chắc sẽ ở lại
thất doanh.”
A Mạch nói: “Đa tạ quân sư đề bạt.”
“Cầm quân cho tốt,” khẩu khí của Từ
Tĩnh đầy vẻ trưởng giả, “Thất doanh thiếu người, thong thả sẽ bổ sung
thêm cho ngươi, ngươi cũng có thể học hỏi thêm ở các tướng lĩnh khác,
cân nhắc xem phải huấn luyện binh lính như thế nào cho tốt.”
Nghe Từ Tĩnh nói những lời này, A
Mạch trong lòng vừa động, trên mặt bất động thanh sắc hỏi: “Tiên sinh,
hiện tại sao có thời gian để cho chúng ta luyện binh, thát tử lần này
chịu thất bại lớn, như thế lại càng không từ bỏ ý đồ, lần sau có lẽ còn
ác liệt hơn cũng nên.”
Từ Tĩnh vuốt râu, liếc mắt nhìn về phía Đông, híp mắt cười, nói: “Sắp tới thát tử sẽ không rảnh để gây chuyện với chúng ta .”
“Vì sao?”
Từ Tĩnh thần bí khó lường cười, nói:“Ngươi chờ xem, không đầy hai ngày nữa sẽ có tin chính xác.”
Hai ngày sau, mật thám của quân Giang Bắc ở đô thành Bắc Mạc báo tin, tiểu hoàng đế Bắc Mạc không để ý đến sự can gián, phản đối của chúng thần đã ngự giá thân chinh, tự thân thống
soái hai mươi vạn đại quân ra khỏi kinh đô, muốn tự mình chỉ huy việc
tấn công Nam Hạ.
Tin tức này thu được chưa bao lâu,
thì phong thưởng của triều đình Nam Hạ đối với quân Giang Bắc cũng đến,
Thương Dịch Chi được phong làm nguyên soái quân Giang Bắc, thống lĩnh
quân Giang Bắc. Nước lên thì thuyền cũng lên, những tướng lãnh đi theo
anh ta cũng đều được thăng một cấp, vì thế, sau khi đươc thăng lên làm
giáo úy chưa đến nửa ngày, A Mạch lại được thăng tiếp lên thành thành
thiên tướng, chẳng qua, vẫn hoạt động, sinh sống như quan doanh.
Bởi vậy về sau, so với những quan quân đồng chức trong quân Giang Bắc, nàng vẫn cao hơn một cấp.
[cuốn thứ hai hoàn'>
—————————–
Chú thích:
1- Tâm tử, nhãn tử: tâm hết hy vọng mà mắt cũng hết hy vọng.
Bắc Mạc, năm Thiên Hạnh thứ tám, tiểu hoàng đế Bắc Mạc không để ý đến sự phản đối của triều thần, tự mình
dẫn hai mươi vạn quân ngự giá thân chinh. Đại quân từ kinh đô một đường
thẳng hướng đi về phía Nam,
