. A Mạch thầm mắng một tiếng, quay ngựa dừng lại.
Mặt trời đã quá trưa. Cung thủ trong trận đứng lên, giương cung nhắm vào truy binh Bắc Mạc phía xa xa.
Thường Ngọc Thanh xông lên trước
nhất, thấy thế liền ghìm mạnh cương ngựa, Dạ Chiếu Bạch hí một tiếng
dài, cả người dựng đứng lên, Thường Ngọc Thanh thuận thế bỏ trường
thương xuống, tay với lấy cung, lắp vào một mũi tên lông vũ, kéo căng
dây cung, nhằm thẳng A Mạch bắn tới……
Như cảm nhận thấy có điều không bình
thường, A Mạch trên lưng ngựa theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy phía
sau cách đó không xa, Thường Ngọc Thanh vừa phi ngựa vừa giương cung,
mũi tên nhằm thẳng nàng mà bay đến. Trong nháy mắt, trong đầu A Mạch
thoáng hiện lên vô số hình ảnh, nhớ lại ngày đó tại tường thành Hán Bảo, Thường Ngọc Thanh vừa cười với người bên cạnh vừa bắn về phía mình,
suýt nữa đem nàng đóng đinh vào tường thành. Trong thành Dự Châu, anh ta tùy ý lấy mũi tên phi về phía mình khiến nàng thiếu chút nữa thì thủng
cả vai. Mà nay anh ta lại vận hết toàn lực, uy lực đương nhiên không thể tầm thường, bất quá trong nháy mắt trong lúc đó, mũi tên kia đã như tia sét lao đến trước mặt. Hai tròng mắt A Mạch căng ra, trong đầu hình như tối lại, khiến huyết quản toàn thân như đông cứng, muốn tránh né, nhưng cơ thể lại không nghe theo sự sai bảo của nàng.
Xong rồi! A Mạch thầm nghĩ, cái mạng nhỏ của mình xem ra sẽ để lại trong tay người này rồi.
Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, lại
đột nhiên nghe thấy bên cạnh một âm thanh xé gió sắc nhọn truyền đến, A
Mạch không kịp phản ứng, một mũi tên kề sát bên tóc mai của nàng bay
đến, “chát” một tiếng, trong không trung tựa hồ như có tiếng sấm vang
lên, trong nháy mắt, mũi tên kia cùng với mũi tên của Thường Ngọc Thanh
đã chạm vào nhau giữa không trung, trong nháy mắt, hoa lửa văng khắp
nơi, hai mũi tên nhất thời đều vỡ vụn.
Sự việc xảy ra đột ngột, Thường Ngọc
Thanh cũng không khỏi ngẩn ra, nhưng ngay lập tức, khóe miệng lại hiện
lên một tia cười lạnh, xoay tay lại, lấy từ bao đựng tên cả mấy mũi tên, cũng không buồn nhắm bắn, chỉ nhanh chóng lắp từng mũi bắn đi, động tác của anh ta nhanh vô cùng, chỉ trong chốc lát đã bắn ra hơn mười mũi
tên, từng mũi từng mũi không rời khỏi A Mạch.
Lúc này A Mạch đã không còn rảnh để
nhìn Thường Ngọc Thanh đang dùng liên xạ tiễn(2) để truy mệnh nàng, khi
hai mũi tên vừa mới đụng vào nhau vỡ nát phía sau nàng, nàng đã quay
người lại kề sát trên lưng ngựa, không hề để ý tới Thường Ngọc Thanh ở
phía sau, chỉ giục ngựa chạy như điên, nàng hiểu rất rõ, chỉ cần sớm
bước nào quay trở lại trong trận của quân Giang Bắc, nàng liền sớm có
thêm một phần an toàn bước ấy.
Nhưng đúng lúc nàng phi ngựa quay trở lại doanh, thì thình lình nghe thấy những binh sĩ trước trận đột nhiên
phát ra một trận kinh hô, chỉ thấy từ bên trong đội ngũ, Thương Dịch Chi giục ngựa mà ra, xoay tay lại đã lấy ra hơn mười mũi tên, xòe trong
tay, xếp thành hình quạt, nâng cung, cài tên, khiến cây cung được lắp
đầy tên như hình trăng tròn, rồi buông tay, những mũi tên tựa như sao
băng thẳng hướng A Mạch phóng tới.
Cúi đầu, tiếp tục cúi đầu. A Mạch đã
không có sự lựa chọn, chỉ có thể ép thân thể xuống càng thấp hơn nữa, cơ hồ dán lên lưng ngựa. Chỉ nghe thấy những tiếng vun vút xé gió trên
đỉnh đầu, cùng với những tiếng va chạm chát chúa vang lên, ngay sau đó,
một trận mưa gỗ vụn rơi xuống, ập vào đầu, vào mặt nàng, đau rát.
Tiếng hoan hô, reo hò trong quân tuôn ra chấn động trời đất, ngựa A Mạch đã vọt về trước trận, chạy đến trước ngựa của Thương Dịch Chi, Thương Dịch Chi tiện tay khẽ kéo dây cương,
tránh khỏi đường đi của A Mạch.
Khi vọt tới trước trận của cung thủ, A Mạch mới kéo cương cho ngựa dừng lại, nhưng con ngựa lại không thể dừng được, trong tình thế cấp bách, nàng đành kéo mạnh dây cương, con ngựa
dựng đứng lên, hai vó trước hất cao, cơ hồ muốn đem nàng ném xuống. Sau
một lúc lâu, A Mạch mới khống chế được ngựa dừng lại. Bởi vì vừa trải
qua cái chết trong đường tơ kẽ tóc, lúc này, trên mặt nàng đã không còn
chút máu, thái dương và hai má chỗ nào cũng đỏ bừng bừng, càng lộ rõ vẻ
hồn bay phách lạc. Tuy mới từ quỷ môn quan(3) trở về, nhưng A Mạch cũng không dám chậm trễ, quay ngựa lại đứng cách Thương Dịch Chi không xa,
nhìn lại Thường Ngọc Thanh ở phía đối diện.
Thấy tình hình như vậy, Thường Ngọc
Thanh cười lạnh, vứt cung, cầm thương, mũi thương chỉ thẳng về phía
Thương Dịch Chi. Chỉ nghe tiếng trống trận chợt vang lên, binh sĩ Nam Hạ liền buông mâu, qua xuống, khiến mặt đất phát ra âm thanh rung chuyển.
Bên này, Thương Dịch Chi mặt không
đổi sắc, chỉ phất tay cho cung thủ phía sau tiến lên trước, quân lệnh
vừa phát ra, tiếng hô hưởng ứng đồng thanh vang lên, chỉ thấy ngàn vạn
mũi tên như đạn lạc bay ra vùn vụt, hướng thẳng về phía quân địch phía
trước, che lấp cả mặt trời.
Một vồng mưa tên bay đến, trong quân
Bắc Mạc đã có vô số binh lính ngã xuống, Thường Ngọc Thanh một mình một
thương vũ động bốn phương, tám hướng, nhưng chẳng những không lùi bước,
ngược lại còn phóng ngựa
