ặc, nhưng thế nào cũng không nghĩ tới việc Thương Dịch Chi sẽ lệnh cho nàng theo anh
ta cùng nhau trở về kinh thành.
Từ Tĩnh kỳ thật cũng không đoán được
chuyện Thương Dịch Chi sẽ đột nhiên quyết định để cho A Mạch cùng hồi
kinh, nếu không ông ta cũng sẽ không lộ ra chuyện diệt phỉ với A Mạch,
hôm nay nghe Thương Dịch Chi an bài như thế, trong lòng ông ta cũng
không khỏi cảm thấy nghi hoặc, bất quá điều này cũng không có thể nói
cho A Mạch biết, vì thế chỉ cười nói: “Quan quân của ngươi có đến một
nửa đều nằm trên giường, sao còn có thể đi diệt phỉ được nữa? Cho nên
đành phải đổi cho doanh khác thôi.”
“Một nửa quan quân trong doanh của ta đều đang nằm trên giường chẳng lẽ không phải là do bị nguyên soái đánh
sao?” A Mạch cả giận, nhưng ý niệm trong đầu nàng vừa chuyển, lại không
khỏi nheo mắt nhìn Từ Tĩnh, thầm nghĩ không phải lão già này lại có
chuyện gì không hay ho giành cho nàng đấy chứ?
Từ Tĩnh bị nàng nhìn mà phát run,
đành phải thu lại nét tươi cười trên mặt, thành thật đáp: “Được rồi, đây là ý của nguyên soái, ta cũng không biết anh ta định như như thế nào.”
Ông ta nói xong liền cẩn thận đánh giá A Mạch, nhìn đến mức A Mạch cảm
thấy cả người không được tự nhiên, lúc này mới hỏi: “A Mạch, ngươi và ta cùng tòng quân, mặc dù không phải là tri kỷ, nhưng quan hệ dù sao cũng
không giống như với người khác, ngươi nói thật với lão phu, hiện tại
ngươi đối với nguyên soái là có tình ý phải không?”
A Mạch bị vấn đề này làm cho cả kinh, thiếu chút nữa thì từ trên giường ngã nhào xuống đất, dại ra cả buổi
mới hỏi ngược lại: “Sao ngài không hỏi xem ta đối với tiên sinh là có
tình ý?”
Nghe A Mạch trả lời như thế, ngược
lại, Từ Tĩnh lại thấy yên lòng, cười nói: “Nếu là vô tình, vậy ngươi
nghe lão phu nói một lời, cùng nguyên soái hồi kinh chỉ có hơn, chứ
không có thiệt, cho dù chỉ để thấy vẻ phồn hoa chốn kinh thành mà mở
mang thêm kiến thức cũng tốt.”
“Thêm kiến thức cũng tốt, nhưng thất
doanh của ta thì sao?” A Mạch lẩm bẩm: “Luyện binh nửa năm, rồi lại
chẳng làm gì, về sau sao có thể khiến mọi người nể phục?”
Từ Tĩnh cười mà không đáp, chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Mười chín tháng tám, Đường Thiệu
Nghĩa rời khỏi đại doanh Giang Bắc, chuẩn bị “Đại lễ” cho người Bắc Mạt. Vết thương của A Mạch vẫn chưa lành, nhưng vẫn một thân nhung trang đến tiễn anh ta. Đường Thiệu Nghĩa thong thả vượt qua Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh, ánh mắt chỉ nhìn lướt qua trên người A Mạch rồi xoay người lên
ngựa, giật dây cương bước đi, đã thấy A Mạch đi lên theo. Trong lòng
Đường Thiệu Nghĩa trào dâng đủ loại cảm xúc nhưng trên mặt cũng không
dám mảy may thể hiện, chỉ lẳng lặng nhìn A Mạch chăm chú.
“Đại ca,” A Mạch ngửa mặt, nhìn Đường Thiệu Nghĩa rồi vươn tay ra.
Đường Thiệu Nghĩa hiểu ý, ở trên ngựa cúi người xuống nắm lấy tay nàng.
A Mạch nắm tay thật chặt, dặn dò: “Hãy bảo trọng!”
Đường Thiệu Nghĩa nặng nề gật đầu, khóe miệng khẽ mím lại, trong mắt lại để lộ ra nỗi vui mừng khó nén.
A Mạch buông tay ra, lùi lại phía sau vài bước, nhìn đội hình của Đường Thiệu Nghĩa dần dần đi xa, đến khi
quay người nhìn lại, thấy Thương Dịch Chi và các tướng lãnh khác đều đã
rời đi, chỉ còn lại một mình Từ Tĩnh vẫn đứng đó nhìn nàng. A Mạch không buồn để ý, đi ngang qua người ông ta, nhưng Từ Tĩnh lại theo sát ở phía sau, cười hỏi: “A Mạch ơi A Mạch, không phải là ngươi nếm roi còn chưa
đủ đấy chứ?”
A Mạch dừng lại quay đầu nhìn ông ta, thản nhiên nói: “Vốn là vô tư, trong sáng, hà tất phải ám muội, khuất tất.”
Từ Tĩnh bị nàng nói thế thì nghẹn
giọng sửng sốt, đến khi muốn nói tiếp thì A Mạch đã đi xa rồi, đành phải lẩm bẩm: “A Mạch ơi A Mạch, ngươi làm tướng quân mới được vài ngày, mà
đã có được khí thế này rồi, thật là có ý tứ a.”
Ngày 29/8, Thương Dịch Chi rời khỏi
dãy núi Ô Lan, Trương Sinh lĩnh một ngàn kỵ binh hộ tống cho đến thượng
du sông Uyển, Thương Dịch Chi bỏ ngựa lên thuyền theo sông Uyển xuôi về
hướng Đông.
Khi bắt đầu đi vào lưu vực sông Uyển, mọi người mới có thể thả lỏng tâm lý một chút, Thương Dịch Chi cũng cởi nhung trang thay bằng cẩm bào, thỉnh thoảng đứng ở đầu thuyền thưởng
thức cảnh sắc hai bên bờ sông Uyển. A Mạch đã đổi lại phục sức của thân
vệ, nhìn bộ hắc y nhuyễn giáp quen thuộc này, A Mạch không khỏi thở dài, bản thân mình vốn liều chết liều sống tránh né thiên tướng doanh quan,
ai ngờ Thương Dịch Chi chỉ nói câu nói đầu tiên đã đem nàng đánh trở về
nguyên hình. Vốn không muốn cùng Thương Dịch Chi đối mặt nhiều, nên A
Mạch ngoài những lúc trực ra, còn lại rất ít khi lộ diện, mỗi ngày chỉ ở trong khoang thuyền lật xem bản Tĩnh quốc công Bắc chinh thật lục, cũng coi như hưởng thụ lạc thú.
Cứ như vậy được mấy ngày, đến sáng
sớm nay, lúc A Mạch đang ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi, thì có thân vệ đến truyền tin nói nguyên soái cho gọi nàng. A Mạch không biết Thương
Dịch Chi tìm nàng có chuyện gì, vội vàng chỉnh lại y phục rồi ra khỏi
khoang thuyền. Đợi đến khi lên đến phía trên, thấy Thương Dịch Chi đang
đứng ở đầu thuyền nhìn Giang Bắc đến xuất thần. A Mạch nhẹ bư