ớc lên,
đang do dự không biết có nên lên tiếng gọi anh ta hay không, thì chợt
nghe thấy Thương Dịch Chi nhẹ giọng nói: “Đã đến thành Thái Hưng.”
A Mạch nghe vậy thì ngẩn ra, theo tầm mắt của Thương Dịch Chi nhìn lại, quả nhiên thấy trong sương mù mờ ảo
là bóng dáng thành Thái Hưng như ẩn như hiện.
Thành Thái Hưng, thuộc bình nguyên
Nam Đoan, cùng Phụ Bình Nam giáp phía bắc sông Uyển, cả hai nương tựa
vào nhau cùng tồn tại, vượt qua hai châu Túc, Tương, khống chế nam bắc,
từ xưa đến nay đều là vùng giao tranh của binh gia. Một khi Bắc Mạc đánh hạ được thành Thái Hưng, chẳng những sẽ mất hết cả vùng Giang Bắc, mà
người Bắc Mạt còn có thể thuận theo đường sông mà tiến xuống phía Đông,
đánh thẳng đến kinh thành Nam Hạ. Khó trách tiểu hoàng đế Bắc Mạc lại
không kiềm chế được, bỏ qua ý kiến phản đối của triều thần mà tự mình
chỉ huy việc tấn công Nam Hạ, A Mạch thầm nghĩ.
“Cũng không biết thuỷ quân của Chu Chí Nhẫn như thế nào ?” A Mạch không khỏi hỏi ra thành tiếng.
Thương Dịch Chi nghe vậy nghiêng đầu
nhìn A, cười nhạt, đáp: “Người Bắc Mạc mặc dù kỵ binh tinh nhuệ, nhưng
lại không thiện thuỷ chiến, Chu Chí Nhẫn nếu muốn trong vòng mấy tháng
thành lập ra thủy quân có thể địch nổi thuỷ quân Nam Hạ của ta, chẳng
khác gì si tâm mộng tưởng.”
“Nhưng Chu Chí Nhẫn lần này cũng
không sốt ruột.” A Mạch nói, lúc này đây, Chu Chí Nhẫn rất kiên nhẫn,
siết chặt vòng vây, thậm chí còn bắt đầu lập kế hoạch kiến lập thuỷ
quân, cắt đứt liên lạc của thành Thái Hưng.
Thương Dịch Chi cười nhạt, trầm mặc thật lâu, sau đó đột nhiên quay đầu hỏi A Mạch: “Đọc xong quyển sách kia chưa?”
A Mạch không biết Thương Dịch Chi sao lại đột nhiên chuyển tới đề tài này, nên đành phải gật đầu nói: “Đã là xem xong rồi.”
Thương Dịch Chi cũng không nói nữa,
quay đầu đi tiếp tục nhìn sông nước đến xuất thần. A Mạch đoán không ra
tâm tư của anh ta, nên cũng không lên tiếng nữa, chỉ yên lặng đứng bên
cạnh anh ta nhìn về phía thành Thái Hưng xa xa, đây là thành lớn nhất
của vùng Giang Bắc, đã bị người Bắc Mạt vây khốn gần một năm nay.
Thân vệ lại đến mời Thương Dịch Chi
trở lại khoang thuyền ăn điểm tâm, A Mạch tự biết thân phận hiện tại của mình không thể cùng Thương Dịch Chi ăn chung một bàn, liền tự mình
xuống phòng bếp lấy đồ ăn. Đợi lúc dùng xong điểm tâm, khi A Mạch vừa
trở lại phòng, Thương Dịch Chi lại cho thân vệ mang một tập sách đến, A
Mạch nhất nhất lật xem, thấy có Binh pháp Tôn Tử, Ngô tử, Lục thao, đều
là những cuốn binh thư thông thường, vẫn thấy ở trong thư phòng của phụ
thân, chẳng qua khi ấy đều cùng Trần Khởi đọc, nhưng nàng lại chưa bao
giờ nhìn kỹ.
A Mạch cười hỏi: “Nguyên soái có truyền đạt gì không?”
Tên thân vệ kia vội vàng khom người đáp: “Không có, nguyên soái chỉ phân phó tiểu nhân đưa đến đây cho Mạch tướng quân.”
“Ừ, được rồi!” Trong lòng A Mạch
không khỏi buồn bực, không hiểu đây là Thương Dịch Chi có ý gì, đến khi
tĩnh tâm lại, thấy thân vệ kia vẫn còn khoanh tay đứng đó chờ nàng, A
Mạch cười nói: “Hiện tại thân phận của chúng ta giống nhau, đừng gọi ta
là tướng quân, gọi A Mạch là được rồi.”
Thân vệ kia ngay cả nói cũng không dám, A Mạch chỉ cười cười, cũng không nói thêm nữa.
Tự đó về sau, A Mạch càng ít lộ diện, mỗi ngày đều ở trong phòng đọc binh thư. Khi nàng còn bé, nhìn thấy mấy thứ này chỉ cảm thấy buồn tẻ vô vị, lại càng không hiểu nổi vì sao Trần Khởi lại xem chuyên chú như vậy, nhưng nay tòng quân đã được một năm,
giờ cầm lên đọc mới cảm nhận được tư vị ở trong đó.
Chưa được mấy ngày thuyền đã đến Hằng Châu, đi vào Thanh Hồ, mặt nước càng rộng, sức nước càng chậm hơn,
Thương Dịch Chi cũng không sốt ruột, chỉ phân phó cho thuyền đi chậm
lại, gặp nơi phồn hoa còn có thể dừng thuyền tới du ngoạn một, hai ngày. Viên quan bộ Lễ kia vẫn đi theo phía sau cũng không thúc giục, ngược
lại, lại thường xuyên sang thuyền nói chuyện phiếm cùng Thương Dịch Chi, hai người đối đáp thi phẩm qua lại, A Mạch ngồi nghe mà choáng váng đầu óc, không khác gì chịu cực hình.
Một hôm, đến phiên trực của A Mạch,
thấy viên quan kia lại sang thuyền tới tìm Thương Dịch Chi, sau khi dâng trà xong, A Mạch đang muốn tìm cớ để trốn ra ngoài, lại nghe Thương
Dịch Chi yêu cầu người nọ đánh cờ, trong mắt A Mạch không khỏi sáng lên, không tiếp tục kiếm cớ nữa, lẳng lặng đứng ở một bên xem.
Thương Dịch Chi cùng viên quan kia kì nghệ tương đương nhau, hai người ở trên bàn cờ chém giết kịch liệt, A
Mạch cũng xem đến mê mẩn, đúng lúc đó Thương Dịch Chi gọi A Mạch thêm
trà, phải gọi đến hai, ba câu mới khiến A Mạch hoàn hồn. A Mạch vội vàng đổi bình trà khác, nàng thấy Thương Dịch Chi có chút không vui, liền
không dám xem tiếp, lại luyến tiếc ván cờ đầy phấn khích này, nhưng cũng đành lui lại phía sau.
Ai ngờ chưa xong một ván, trên mặt
Thương Dịch Chi có vẻ mệt mỏi, viên quan kia cũng là người thông minh,
thấy vậy liền tìm cớ cáo từ rời đi. Trong lòng A Mạch thầm kêu đáng
tiếc, đi theo Thương Dịch Chi tiễn viên quan kia rời thuyền, khi trở về
lại nghe Thương Dịch Chi như thể tùy ý hỏi nàng: “