A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214560

Bình chọn: 8.5.00/10/1456 lượt.

Ngươi biết chơi cờ?”

A Mạch thành thực đáp: “Có biết một chút.”

Thương Dịch Chi chậm rãi đi đến trước bàn cờ, nhẹ giọng nói: “Vậy thì giúp ta chơi tiếp.”

A Mạch không ngờ Thương Dịch Chi sẽ

yêu cầu nàng chơi cờ, bất giác có chút ngây ngốc. Thương Dịch Chi đã ở

ngồi xuống chiếu, khẽ nghếch đầu lên nhìn A Mạch. A Mạch vừa mới xem bọn họ chơi cờ, tay chân đã ngứa ngáy khó nhịn, hiện nghe Thương Dịch Chi

yêu cầu nàng như vậy, không biết ma xui quỷ khiến thế nào liền ngồi

xuống bàn cờ đối diện với anh ta, cùng anh ta đánh tiếp ván cờ.

Khi còn bé, A Mạch đã từng theo mẫu

thân tập chơi cờ, ngoại trừ mấy năm lưu lạc bên ngoài, thì có thể coi là kẻ mê cờ, đáng tiếc mẫu thân của nàng là một người chơi cờ rất dở, nên

dạy dỗ A Mạch thành một kẻ chơi cờ cũng rất dở. Quả nhiên chỉ chơi được

một lát, Thương Dịch Chi liền nhíu mày, đợi tới giữa ván cờ, anh ta nhịn không được thấp giọng nói một tiếng: “Thối.” A Mạch đỏ mặt, nhìn trộm

Thương Dịch Chi, thấy trên mặt anh ta cũng không lộ vẻ mất kiên nhẫn,

cảm thấy an tâm, liền đặt hết tâm tư vào ván cờ, nhưng mặc dù vậy, cuối

cùng vẫn bị Thương Dịch Chi đánh giết cho không còn mảnh giáp.

Thấy A Mạch mang vẻ mặt không cam lòng, Thương Dịch Chi lại bật cười thành tiếng, nói: “Nếu không phục thì chơi lại ván nữa.”

A Mạch gật đầu, hai người bày lại bàn cờ, lại chém giết lần nữa, nhưng kết quả vẫn giống như ván trước, chẳng qua là lần này A Mạch thua thảm hại hơn mà thôi. A Mạch sao có thể chịu phục, hai người liền chơi thêm ván nữa, A Mạch vì cầu thắng nên sốt

ruột, liền cho quân trắng mạo hiểm xâm nhập, lại bị quân đen của Thương

Dịch Chi vây chặt, mắt thấy đã rơi vào tuyệt cảnh, trong lòng A Mạch dần dần cảm thấy cấp bách, bất tri bất giác liền để lộ ra diện mạo của

mình. Sau một lúc cân nhắc, nàng liền hạ xuống một quân, Thương Dịch Chi cười khẽ, liền hạ một quân cờ đen xuống, ai ngờ A Mạch lại đột nhiên

chặn tay anh ta lại, rất xấu tính mà rối rít kêu lên: “Không tính, không tính, quân này không tính!”

Thương Dịch Chi ngẩn ra, rồi lại nhẹ nhàng cười, nói: “Theo ý ngươi, không tính thì không tính.”

A Mạch đặt cả tâm tư lên bàn cờ, hoàn toàn không ý thức được vừa rồi mình đã vô tình để lộ ra tư thái của

tiểu nữ nhi, thấy Thương Dịch Chi cho nàng đi lại, vội vàng nhấc quân

trắng vừa đặt xuống lên, lấy tay ôm má một phen suy nghĩ khổ sở.

Thương Dịch Chi cũng không sốt ruột,

chỉ lẳng lặng chờ nàng, đợi A Mạch đi lại rồi mới ra quân cờ tiếp theo.

Lại là nước cờ chết, A Mạch lại đòi đi lại, Thương Dịch Chi cũng không

cảm thấy phiền, mặc cho A Mạch đi lại, cho dù như vậy, đến cuối cùng A

Mạch vẫn thua thêm mấy ván.

Từ hôm đó trở đi, mỗi khi đến phiên

trực của A Mạch, Thương Dịch Chi sẽ lại bảo nàng chơi cờ, A Mạch kì nghệ thấp kém, tất nhiên là bại nhiều, thắng ít, mỗi khi thua lại vô cùng

không phục, khi trở về sẽ cẩn thận khảo cứu lại ván cờ, không tìm ra đối sách để thắng thì không chịu ngừng lại. A Mạch kì nghệ không cao, nhưng trí nhớ lại vô cùng tốt, ngày thứ hai vẫn có thể đem ván cờ đã thua

ngày hôm trước ra bày lại, khiến cho Thương Dịch Chi cũng không thể

không cảm thấy sợ hãi mà cam bái hạ phong.

Kể từ đó, thời gian trên thuyền trôi

đi nhanh hơn, cứ như vậy mà đã được bảy, tám ngày, thuyền đã đi tới

ngoại thành Thịnh Đô. Thịnh Đô, kinh đô của Nam Hạ, là một kinh đô cổ

kính. Tên gọi là Thịnh Đô, tất nhiên là một nơi vô cùng phồn hoa.

Thương Dịch Chi thay cẩm y, khoác

chiến bào, mặc ngân giáp, một thân nhung trang xuống thuyền, sớm đã có

gia nhân của phủ Định Nam Hầu chờ ở bến tàu, thấy Thương Dịch Chi xuống

thuyền vội vàng chạy đến đón, cung kính gọi: “Tiểu Hầu gia.”

Thương Dịch Chi gật đầu, phân phó gia nhân: “Trở về nói với mẫu thân đại nhân, ta sau khi diện thánh liền hồi phủ.” Gia nhân kia lĩnh mệnh mà đi. Thương Dịch Chi lên ngựa, A Mạch

chờ ba mươi sáu danh thân vệ rồi cùng hộ tá Thương Dịch Chi về hướng

Thịnh Đô. Chưa đến cửa thành, đã thấy một thanh niên mặc cẩm y dẫn theo

mấy vị quan viên chờ ở ngoài thành.

Thương Dịch Chi xuống ngựa, tiến lên vài bước hành lễ, thanh niên kia vội vàng đỡ lấy anh ta, cười nói: “Biểu ca, đừng đa lễ.”

Thương Dịch Chi đứng thẳng người dậy, cũng cười, hỏi: “Sao Nhị điện hạ lại đến đây?”

Thanh niên kia ôn hòa cười, nói: “Hôm trước Thái tử trúng chút phong hàn, phụ hoàng lệnh cho ta tới đón biểu ca.”

A Mạch vẫn đi theo sau Thương Dịch

Chi, nghe Thương Dịch Chi gọi người này là Nhị điện hạ, lúc này mới biết người thanh niên có vẻ mặt ôn hòa này hóa ra lại chính là người vốn

tranh đấu gay gắt với thái tử, Nhị hoàng tử Tề Mẫn.

Đợi Tề Mẫn cùng Thương Dịch Chi hàn

huyên một lát rồi mọi người cùng lên ngựa vào thành, A Mạch lúc này mới

chính thức đặt chân lần đầu tiên vào Thịnh Đô.

Trong thành, dân chúng nghe nói vị

tướng quân Giang Bắc trẻ tuổi đánh bại thát tử hồi kinh, đều tụ tập ở

hai bên ngã tư đường xem náo nhiệt, thấy chẳng những vị tướng quân dẫn

đầu có tướng mạo anh tuấn uy vũ phi phàm, mà ngay cả thị vệ phía sau

cũng đều là tiên y nộ mã, thanh xuân tươi trẻ, đều không khỏi


Old school Easter eggs.