t duyên, hai năm trước, Tiểu thư Lâm gia đi Thúy Sơn cầu phúc cho cha mẹ, vừa mới du ngoạn ra sau núi thì
gặp tiểu Hầu gia, Tiểu thư Lâm gia xinh đẹp như thế nào, tiểu Hầu gia
nhìn thấy tất nhiên tìm mọi cách để tiếp cận, dùng hoa ngôn xảo ngữ
khiến Lâm tiểu thư sinh lòng ái mộ. Hại tiểu thư Lâm gia sau khi hồi phủ liền nảy sinh mối tương tư, tướng gia phu nhân về sau biết được, lại
không đành lòng nhìn thấy nhi nữ của mình chịu nỗi khổ tương tư, tuy
rằng đã nghe nói về danh tiếng đào hoa của tiểu Hầu gia, lại vẫn nhờ
người đến Hầu phủ cầu hôn, các ngươi đoán xem như thế nào?”
Mọi người vội vàng hỏi: “Như thế nào?”
“Tiểu Hầu gia không đồng ý à?” Nam nhân to béo hỏi.
Hán tử kia cả giận: “Anh ta nếu chỉ
không đồng ý thôi thì đã tốt, đằng này tiểu Hầu gia lúc ấy lại mê luyến
một nữ tử thanh lâu, đã sớm đem tiểu thư Lâm gia ném lên tít chín tầng
mây rồi, nghe nói có người đến thay Tiểu thư Lâm gia cầu hôn, lập tức
liền hỏi: ‘Tiểu thư Lâm gia? Tiểu thư Lâm gia nào nhỉ?’ Bà mối kia liền
nhắc cho anh ta nhớ chính là tiểu thư mà anh ta đã kết giao khi ngao du ở Thúy Sơn, tiểu Hầu gia suy nghĩ nửa ngày mới khinh thường nói: ‘À, thì
ra là nàng ta, nữ nhân xấu xí đó mà cũng muốn gả vào Định Nam Hầu phủ
của ta sao?’ bà mối trở về gặp tướng gia phu nhân thưa lại câu chuyện,
không ngờ tiểu thư ở ngoài cửa nghe được. Lâm tiểu thư chính là thiên
chi kiêu nữ, tính tình lại cương liệt, sao có thể chịu được nỗi nhục
này, liền quyết chí xuất gia.”
Mọi người nghe xong đều thở dài, nam
nhân to béo kia nói: “Những lời này thực ra không phải là giả, ta có
thân thích làm quan ở trong triều, nói là Lâm tướng gia cùng Thương lão
Hầu gia vốn không hợp, nói vậy có lẽ chính là bởi vì việc này.” Anh ta
thở dài hai tiếng lại hỏi: “Bất quá tiểu Hầu gia cũng thật không nên,
không đồng ý chuyện hôn nhân với người ta thì cũng không nên khiến người ta phải oán trách như vậy, cũng không nên hạ thấp tiểu thư nhà người
ta, chẳng lẽ Định Nam Hầu gia cũng dung túng cho anh ta làm loạn vậy
sao?”
Hán tử nói tiếp: “Không dung túng thì biết làm thế nào? Lão Hầu gia nghe nói vốn cũng rất tức giận, thấy anh
ta lại mê luyến thanh lâu nữ tử như vậy, lần đó giận dữ đến nỗi muốn
đánh chết tiểu Hầu gia, nhưng vị tiểu Hầu gia này lại chính là căn mệnh
của trưởng công chúa, vì vậy trưởng công chúa bằng mọi cách ngăn trở lão Hầu gia nhưng cũng không thể, cuối cùng cũng đành đem con tới Thanh
Châu cho xong việc.”
Trong đám đông có người thở dài: “Thế mới nói đúng là con hư tại mẹ, tính tình của tiểu Hầu gia như thế chỉ
sợ cũng là do trưởng công chúa dung túng mà thành.”
“Nghe nói trưởng công chúa cơ thể yếu đuối nhiều bệnh, chỉ sinh được duy nhất đứa con này, tất nhiên là ra
sức nuông chiều rồi.” Có người nói tiếp.
Lúc này, có kẻ khẽ nói: “Chưa chắc trưởng công chúa đã là mẫu thân của tiểu Hầu gia đâu.”
Mọi người nghe xong đều cả kinh,
không khỏi nhìn về phía người nọ, người nọ cẩn thận đảo mắt nhìn bốn
phía, rồi lại thần bí nói: “Cái này chắc các ngươi cũng không biết? Có
tin đồn rằng trưởng công chúa thân thể yếu đuối không thể sinh con,
nhưng lại không chịu để cho Định Nam hầu nạp tiểu thiếp, liền nghĩ ra
biện pháp là để cho một thị nữ thay mình sinh con, chờ khi thị nữ kia đã hoài thai liền đưa tới một thôn trang ở ngoại thành vụng trộm nuôi
dưỡng, trưởng công chúa ở nơi này thì cũng giả mang thai, đợi cho đến
khi gần ngày sinh tháng đẻ thì cũng trở về thôn trang kia, sau khi sinh
tiểu Hầu gia, không ai còn thấy bóng dáng thị nữ kia đâu nữa.”
Mọi người nghe vậy đều líu lưỡi, ngay cả nam nhân mập mạp vừa rồi vốn rất nỏ chuyện giờ cũng kinh hãi, vội
vàng nói: “Đừng luận chuyện hoàng gia, đừng luận chuyện hoàng gia.” Mọi
người vội vàng gật đầu nói phải, cũng không dám tán chuyện góp vui mà
đều tản đi.
Lại nói về A Mạch, sau khi theo
Thương Dịch Chi đi vào hoàng thành, Thương Dịch Chi tiến cung diện
thánh, A Mạch cùng thị vệ chờ ở bên ngoài, đợi đến hai, ba canh giờ sau
mới thấy Thương Dịch Chi một mình từ trong cung đi ra. Trên mặt Thương
Dịch Chi không rõ vui buồn, chỉ ra lệnh: “Hồi phủ.”
Đoàn người lúc này mới hướng về phía
Định Nam Hầu phủ mà đi, khi về đến nơi đã quá giờ ngọ, cửa chính của
Định Nam Hầu phủ mở rộng, quản gia trong phủ dẫn phần lớn gia nhân chờ ở cửa, thấy đám người Thương Dịch Chi trở về, vội vàng đi lên đón tiếp.
Thương Dịch Chi nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho một gã sai vặt, quay
đầu hỏi quản gia: “Quý Thuận, mẫu thân đại nhân đâu?”
Lão quản gia vội vàng đáp: “Trưởng công chúa đang ở Lạc Hà Hiên chờ tiểu Hầu gia.”
Thương Dịch Chi nghe xong liền đi
nhanh vào trong phủ, để A Mạch cùng bọn thị vệ ở bên ngoài. A Mạch lúc
này đã cảm thấy rất đói rồi, thấy Thương Dịch Chi như thế, thầm nghĩ
người này đúng là đồ tồi. Đang oán thầm trong bụng, đã thấy viên quản
gia cười nói: “Chư vị tiểu ca cũng đều vất vả, theo ta vào trong nghỉ
ngơi.”
A Mạch thầm nghĩ nghỉ hay không nghỉ
không quan trọng, mấu chốt là nhanh nhanh đem đồ ăn đến lấp đầy cái bụng rỗng mới là chuyện quan trọng. Tr
