chậc lưỡi
lấy làm kỳ lạ. Lại không thiếu những cô nương hoài xuân dùng khăn gấm
xấu hổ che mặt, e ngại đưa mắt liếc nhìn, cho đến khi cả đại đội đều đã
đi qua, vẫn đưa mắt nhìn theo đến xuất thần.
Bên đường, một cô gái đi theo mẫu
thân chọn mua tạp hoá nhìn theo chăm chú, đến mức mẫu thân phải gọi nàng mấy tiếng nàng mới giật mình quay đầu lại. Dáng vẻ mất hồn vạt vía của
nàng khiến mẫu thân tức giận đến nỗi lớn tiếng quát lớn, khiến người
ngoài cũng phải bật cười, một nam trung niên dáng người mập mạp mỉm
cười, rất có thiện ý nói: “Chớ mắng nàng ấy, chẳng nói đến một tiểu nha
đầu như nàng, mà ngay cả đại nương ngươi, nếu có thể trẻ hơn vài tuổi,
sợ là cũng sẽ nhìn theo đến ngây người.”
Tất cả mọi người đều bật cười, ngay
cả thiếu phụ vừa rồi còn nổi giận đùng đùng cũng cười. Nam trung niên
kia còn nói thêm: “Các ngươi có biết tiểu tướng quân này là ai không?”
Thấy mọi người bốn phía đều lắc đầu, trên mặt anh ta có chút đắc ý, nói: “Anh ta chính là cháu trai ngoại của đương kim thiên tử, con trai độc
nhất của trưởng công chúa Thịnh Hoa, tiểu Hầu gia Định Nam Hầu phủ, họ
Thương tên Dịch Chi, đứng đầu trong danh sách công tử phong lưu đa tình ở Thịnh Đô của chúng ta!”
Mọi người nghe thấy các danh hiệu của vị tướng quân trẻ tuổi này liền không khỏi kinh hô thành tiếng, sắc mặt nam trung niên kia càng tỏ vẻ khẳng định hơn: “Không tin các ngươi đi
hỏi thăm xem trong khắp thành Thịnh Đô này có tiểu thư nhà nào mà không
muốn được gả cho tiểu Hầu gia,” Anh ta mỉm cười đưa mắt nhìn cô gái vừa
rồi, lại trêu chọc nàng: “Tiểu cô nương nhìn cũng thuận mắt. Nói không
chừng sau này còn có thể gả vào Định Nam Hầu phủ cũng nên.”
Cô gái kia vốn đang nghe đến xuất thần, thấy anh ta nói đến mình, lập tức xấu hổ mặt đỏ bừng, dậm chân bước đi.
Một hán tử bên cạnh lại hừ lạnh một tiếng, nói: “Đừng vội si mộng mộng tưởng!”
Tất cả mọi người hỏi vì sao, hán tử
liếc nam nhân to béo vừa nói chuyện, lạnh lùng nói: “Công tử hào môn này nhìn thì đa tình như vậy, nhưng kỳ thật cũng lại là người vô tình nhất, ngươi khiến cho một tiểu cô nương đem hết tình ý kí thác trên người anh ta, cuối cùng lại là hại nàng mà thôi.”
Kỳ thật, nam nhân to béo kia vốn chỉ
nói cho vui, không ngờ hán tử này lại lạnh mặt phản bác như thế, trên
mặt có chút không phục, liền bật lại: “Ngươi làm sao mà biết được tiểu
Hầu gia này là người vô tình?”
Hán tử kia cười lạnh một tiếng xoay
người bỏ đi, ai ngờ nam nhân to béo lại kéo anh ta lại không chịu buông
ra, anh ta thấy không thể thoát khỏi, nhịn không được quay đầu lại cười
lạnh, hỏi nam nhân to béo: “Ngươi cũng biết Lâm tể tướng đương triều có
một vị tiểu thư chứ?”
Nam nhân to béo hiển nhiên cũng đã
nghe qua, đáp: “Tất nhiên là biết, đó là tài nữ đứng đầu của Thịnh Đô
ta, nghe nói không phải chỉ có tính tình hiền lương mà còn xinh đẹp như
hoa.”
Hán tử kia lại hỏi: “So với vị tiểu cô nương vừa rồi thì như thế nào?”
Nam nhân to béo đáp: “Tất nhiên tiểu cô nương ấy không thể sánh bằng rồi.”
Hán tử kia cười lạnh, nói: “Một tiểu
thư con nhà tướng gia tài mạo song toàn như vậy, mà tiểu Hầu gia còn
thấy chướng mắt, vậy thì tiểu cô nương kia nếu si tâm mộng tưởng thì có
hơn gì?”
Nam nhân to béo nghe anh ta nói thế
liền nở nụ cười, nói: “Việc nam nữ vốn là duyên trời định, không thành
với một tiểu thư tướng gia tài mạo song toàn, chẳng lẽ người khác lại
không thể ái mộ tiểu Hầu gia nữa hay sao? Vị lão ca này nói chuyện chẳng có đạo lý gì cả, thiên hạ này có bao nhiêu nữ tử tài sắc hơn người thì
tiểu Hầu gia đều phải coi trọng bấy nhiêu sao, chỉ có chuyện này thì sao có thể nói tiểu Hầu gia là người vô tình được?”
Bên cạnh cũng có người nói đệm theo,
hán tử kia nghe xong cười lạnh không nói gì. Đột nhiên lại nghe có người nói: “Hán tử này đừng vội nói bậy, tiểu thư Lâm tướng gia vốn một lòng
hướng Phật, vẫn tu hành tại gia ở trong miếu của Lâm phủ!”
Hán tử kia nghe xong lại giận dữ nói: “Còn chẳng phải vì vị tiểu Hầu gia ‘Đa tình’ đó sao! Nếu không phải vì
anh ta, Lâm tiểu thư sao lại phải xuất gia!”
Mọi người nghe anh ta nói thế đều trở nên phấn khích, hán tử kia cũng chẳng muốn nhiều lời. Nam nhân to béo
cười cười, cố ý kích anh ta: “Thương tiểu Hầu gia tuổi trẻ anh tuấn,
tiểu thư Lâm gia mỹ mạo hiền thục, lại nói Định Nam hầu vốn là võ tướng
tôn sư, Lâm tể tướng lại đứng đầu bách quan, nếu hai nhà này kết làm
thông gia, đó chính là chuyện tốt đến cỡ nào trong thiên hạ, nên nhất
định là người này nói vớ vẫn rồi”
Mọi người đứng nghe xung quanh nói phải, hán tử kia lại cả giận: “Sao lại bảo ta nói vớ vẩn?”
Nam nhân to béo cười nói: “Vậy ngươi
lấy gì làm bằng mà nói tiểu thư Lâm gia vì tiểu Hầu gia nên mới xuất
gia? Ngươi làm sao mà biết được? Ta thấy nhất định là ngươi bịa chuyện
lừa gạt mọi người.”
Hán tử kia quả nhiên mắc mưu, phát hỏa nói: “Cô mẫu ta làm trong Lâm phủ, nên tất nhiên là ta biết.”
Nam nhân to béo vội vàng hỏi: “Tiểu thư Lâm gia sao lại vì tiểu Hầu gia mà xuất gia?”
Hán tử thở dài một tiếng, nói: “Nói
đến chuyện này cũng là một mối nghiệ