lập tức có thể mọc cánh mà bay trở về núi Ô Lan, đợt huấn luyện binh sĩ trong doanh vẫn chưa chấm dứt, trở về bây giờ có lẽ vẫn còn có cơ hội vượt qua lần thi đua cuối cùng.
Ai ngờ Thương Dịch Chi sau khi nói
một câu “Được” này lại chẳng có động tĩnh gì, thanh chủy thủ cũng đã cho người mang trả lại cho A Mạch, nhưng chuyện quay trở về quân Giang Bắc
thì chẳng nói thêm câu nào. A Mạch lại quay trở về ở trong thư phòng,
Thương Dịch Chi vẫn như trước, cả ngày không thấy bóng dáng, nàng không
dám tùy ý ra khỏi phủ nữa, mỗi ngày chỉ lật xem binh thư giết thời gian. Ngày hôm đó, sắc trời đã tối, A Mạch không quen đọc sách dưới ánh nến,
đang muốn đi ngủ thì quản gia Quý Thuận lại vội vã tìm tới, phía sau còn đem theo quần áo, trang sức và thị nữ.
“Mau, mau, mau,” Quý Thuận nói liền
một mạch mấy chữ “Mau”, A Mạch thấy vậy vẫn mơ hồ chưa kịp hỏi, hai thị
nữ phía sau Quý Thuận đã bước nhanh lên, một người cởi áo A Mạch, một
người gỡ búi tóc của A Mạch. A Mạch lắc mình né tránh hai người kia, vội la lên: “Làm gì vậy?”
Quý Thuận vội vàng giải thích: “Nhị
điện hạ tới phủ uống rượu, đưa cho tiểu Hầu gia hai nữ tử phiên bang,
Trưởng công chúa bảo gọi ngươi tới để quấy rối, chớ để tiểu Hầu gia giữ
hai nữ tử kia lại.”
A Mạch ngạc nhiên nói: “Vì sao lại là ta?”
Quý Thuận đáp: “Ngươi là sủng thiếp của tiểu Hầu gia, Nhị điện hạ cũng đã biết điều này, tất nhiên là ngươi phải đi rồi.”
“Sủng thiếp? Ta?” A Mạch dở khóc dở
cười, nói: “Hôm ấy tiểu Hầu gia nói như thế bất quá là kế tạm thích ứng, ta đâu phải sủng thiếp, chẳng lẽ lão bá còn chưa rõ sao? Trong Hầu phủ
vẫn còn những thị thiếp khác, để cho các nàng đi không phải tốt hơn
sao?”
Quý Thuận lại nói: “Ta biết, nhưng
Nhị điện hạ lại không biết, cho nên ngươi phải đi, tiểu Hầu gia đối đãi
với ngươi không tệ, chẳng lẽ có mỗi chuyện này mà ngươi cũng từ chối?”
Có mỗi chuyện này? A Mạch líu lưỡi,
thế này khác gì không có trâu liền bắt chó đi cày, ông ta nói nghe đơn
giản thật, A Mạch ngượng nghịu, thoái thác: “Ta thực không làm nổi việc
này, sẽ hỏng việc mất, nên để người khác làm thì tốt hơn.”
“Đơn giản lắm, ngươi chỉ cần đến
trước hai nữ tử phiên bang kia cho chúng mấy bạt tai, tiểu Hầu gia nếu
như trách cứ ngươi, ngươi liền khóc sướt mướt là được.” Quý Thuận nói
nghe dễ như bỡn, sau đó lại ra hiệu cho hai thị nữ đẩy A Mạch vào phòng
trang điểm.
A Mạch trong lòng âm thầm kêu khổ,
cũng mặc cho hai thị nữ kia bận bịu vây quanh mình, thay từ nam trang
sang cung trang, tấm vải bông bó ngực biến thành chiếc yếm lụa, ngay cả
mái tóc chưa đủ dài cũng bị hai xảo thủ kia làm xảo thuật… A Mạch mãi
cho đến khi bị Quý Thuận đưa đến phòng khách vẫn còn không dám tin bản
thân mình lại có thể biến thành cái dạng này.
“Không được, ta thật sự không thể làm được.” A Mạch xoay người muốn bỏ về.
“Tát vài cái là được, đi vào chỉ cần
để ý tát chúng vài cái là được.” Quý Thuận nói, trên tay lại ngầm dùng
sức, lập tức đẩy A Mạch vào trong.
Trong sảnh bày tiệc rượu, chính giữa
là Nhị hoàng tử Tề Mẫn, Thương Dịch Chi ngồi bên cạnh, còn hai bên là
những người mà A Mạch không biết, bất quá xem cách ăn mặc liền biết là
mấy kẻ sai vặt. Mọi người thấy một người con gái xinh đẹp đột nhiên từ
bên ngoài tiến vào, không khỏi đều là ngẩn ra. Những người bên trong,
ngoài Tề Mẫn đã từng gặp A Mạch, thấy thế chỉ khẽ mỉm cười nhìn về phía
Thương Dịch Chi.
A Mạch trong lòng biết lúc này không
thể nào quay lại được, đành tỏ vẻ không chú ý đến ánh mắt của người
khác, trên mặt làm ra vể nổi giận đùng đùng đi thẳng đến bàn của Thương
Dịch Chi. Nhưng khi đến trước bàn rồi nàng lại chỉ biết trợn tròn mắt.
Tát, tát, nàng chỉ cần tát một cái, nhưng phải tát thế nào?
Thương Dịch Chi nhất thời cũng là có chút giật mình, chỉ ngẩng đầu lẳng lặng nhìn A Mạch.
A Mạch nhớ lại lời Quý Thuận, nói là
nhất định phải cho hai nữ tử phiên bang vài cái tát, nhưng vừa đảo mắt
thấy hai mỹ nhân đang nũng nịu ngồi bên cạnh Thương Dịch Chi, nàng lại
không nhẫn tâm xuống tay. Trong sảnh một mảnh yên tĩnh, mọi người đều
đưa mắt nhìn nàng, A Mạch sắc mặt ửng hồng, cắn răng đập mạnh xuống bàn
một cái, rồi lôi Thương Dịch Chi đi.
Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, lập
tức đều cười vang, lại có người ở phía sau lớn tiếng cười nói: “Tiểu Hầu gia làm sao tìm được Mẫu Dạ Xoa này thế? Nhị điện hạ, ta thấy hai mỹ
nhân này tặng cho ta thì tốt hơn, tiểu Hầu gia sợ là vô phúc hưởng thụ
rồi.”
Tề Mẫn cũng cười nói: “Chờ anh ta quay lại rồi ngươi tự mình thương thảo đi.”
Trong sảnh vang lên từng trận cười, A Mạch nơi này đã là dắt Thương Dịch Chi đi qua hành lang, chợt nghe thấy Thương Dịch Chi nhẹ giọng nói: “A Mạch, ngươi đi chậm một chút, ta uống rượu, đầu có chút choáng váng.”
A Mạch lúc này mới thấy mình vẫn còn
túm tay áo của Thương Dịch Chi, sợ tới mức vội vàng buông tay ra. Thương Dịch Chi lại tủm tỉm cười, nhìn nàng hỏi: “Sao lại ăn mặc như thế này?”
Nghe Thương Dịch Chi hỏi vậy, A Mạch
không khỏi cúi đầu, hoảng sợ phát hiện cổ áo của mình sao mà thấp thế,
trong lòng đột nhiên thấy