gày loại trừ thát tử, khôi phục Giang Bắc.”
Tức Vinh Nương cười nhạo một tiếng,
nói: “Nguyên soái, lúc này ta mới nhận ra rằng ngài rõ ràng là giả bộ hồ đồ. Nếu quả thật ngài không hiểu ý tứ của ta, ắt hẳn sẽ không trả lời
như vậy.”
A Mạch đưa mắt nhìn Tức Vinh Nương im lặng không nói.
Tức Vinh Nương còn nói thêm: “Ta là
nữ tử sống trong núi, da mặt quả thật rất dày, hôm nay ta cũng không sợ
ngài chê cười, muốn cùng ngài nói rõ, tuy rằng Đường đại ca tiếp quản
Thanh Phong trại nhưng cũng không đồng ý lấy ta, ta đã nói chỉ cần ta
vẫn còn làm cái chức Đại đương gia này, ta sẽ không buông tha cho huynh
ấy, huynh ấy lại nói nếu một ngày ta không muốn chứa chấp huynh ấy,
huynh ấy sẽ rời đi, tuyệt không mang theo bất kỳ thứ gì ra khỏi trại, dù chỉ là một người, một ngựa. Lúc đó, ta bắt đầu nghĩ vì Đường đại ca
trong nhà hẳn đã có thê thất hoặc là có người trong lòng, nhưng hỏi
huynh ấy lại nói không có. Ta lại nghĩ đến mấy tiếng huynh ấy gọi trong
lúc mê sảng liền hỏi ‘A Mạch là ai’, huynh ấy rất kinh ngạc, không biết
ta từ đâu mà biết được cái tên này, lúc đầu không chịu nói ra, cuối cùng không chịu được ta quấn lấy không thôi nên nói cho ta biết đó là một
người huynh đệ kết nghĩa của huynh ấy.”
A Mạch thản nhiên hỏi: “Tức đại đương gia định nói gì?”
Tức Vinh Nương cắn cắn môi, đón nhận ánh mắt của A Mạch, thẳng thắn đáp: “Điều ta muốn nói chính là Đường đại ca thích ngài.”
A Mạch ngẩn người, lập tức đứng lên
cất tiếng cười lớn, phải một lúc lâu mới dừng lại được, nhìn Tức Vinh
Nương cười hỏi: “Tức đại tiểu thư, ngươi cũng biết ngươi đang nói gì
chứ?”
Tức Vinh Nương bị A Mạch vừa rồi cười lớn nên có chút xấu hổ, khẽ vênh cằm, đáp: “Ta nói trong lòng Đường đại ca thích ngài, ngài đừng cảm thấy buồn cười, cũng đừng coi thường Đường đại ca, trên đời này cũng có nam tử chỉ thích nam tử, trong sơn trại
chúng ta cũng có. Hơn nữa đừng nói, đừng nói ngài…”
“Đừng nói ta cái gì?” Ánh mắt A Mạch đột nhiên sắc bén, tựa như lưỡi gươm nhìn thẳng vào mắt Tức Vinh Nương.
Tức Vinh Nương bị ánh mắt của A Mạch
làm cho giật mình, nhưng trước mặt A Mạch lại không chịu tỏ ra yếu thế,
vẫn vênh cằm mạnh miệng nói: “Càng đừng nói ngài khi trưởng thành lại có dáng vẻ này, so với tướng mạo của nữ tử còn đẹp hơn vài phần, nếu không phải trên mặt ngài có râu, cổ họng rõ ràng có yết hầu, thì ngay cả ta
cũng sẽ nghĩ ngài là một nữ tử!”
A Mạch lạnh lùng nhìn Tức Vinh Nương, lạnh giọng nói: “Tức đại tiểu thư, ngươi cũng biết ngươi đang nói gì
chứ? Nếu không phải nể mặt Đường tướng quân, hôm nay Mạch mỗ nhất định
sẽ không cho ngươi ra khỏi phủ nguyên soái này!”
Trong giọng nói của A Mạch lộ ra sát
khí lạnh lẽo, khiến cho Tức Vinh Nương nhất thời nói không nên lời, lúc
này nàng mới nhớ ra nam tử tao nhã trước mặt mình chính là nguyên soái
quân Giang Bắc danh chấn tứ quốc, một trận tiêu diệt mấy vạn kỵ binh
thát tử.
Tức Vinh Nương sững sờ im lặng, A
Mạch hừ lạnh một tiếng, nói: “Xem ra việc ngươi tới Ký Châu, Đường Thiệu Nghĩa không hề hay biết, nếu không anh ta tuyệt đối sẽ không để cho
ngươi nói những chuyện xằng bậy như vậy! Nể mặt anh ta, hôm nay ta không muốn so đo với ngươi, tốt nhất là ngươi mau trở lại Thanh Phong trại
đi!”
Nói xong liền đứng dậy, phất tay áo
muốn gọi người tiễn khách. Tức Vinh Nương nghe vậy đột nhiên bừng tỉnh,
tiến lên kéo lấy ống tay áo A Mạch, vội la lên: “Nguyên soái! Nếu ngài
coi Đường đại ca là huynh đệ, chẳng lẽ ngài nhẫn tâm nhìn huynh ấy vì
ngài mà cô độc suốt đời sao?”
Tay nàng ta sử dụng thủ pháp cầm nã
thủ(1), A Mạch vài lần dùng sức cũng không giãy ra được, lại không dám
để nàng ta lại gần, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ xoay người lại nhìn
nàng, hỏi: “Ngươi rốt cục muốn thế nào?”
Trên mặt Tức Vinh Nương lộ ra vẻ đắc ý của tiểu nữ nhi, trong miệng lại năn nỉ nói: “Nguyên soái, ngay từ
đầu ngài đã đáp ứng với ta, ngài là đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, sẽ không tức giận với lời nói của ta.”
A Mạch tánh khỏi cái nắm tay của Tức
Vinh Nương, trở lại ghế của mình, một lần nữa ngồi xuống, nhắm mắt một
lát rồi mở ra, hỏi: “Ngươi nói đi, ngươi muốn thế nào?”
Tức Vinh Nương đáp: “Ngài đã có thê
thất, lại không thích Đường đại ca, không bằng trực tiếp nói rõ cho
Đường đại ca biết, cũng khiến cho huynh ấy chết tâm tư.”
A Mạch cảm thấy vô lực, lấy tay day
day huyệt Thái Dương, nói: “Anh ta chưa hề nói gì với ta, ngươi đã bảo
ta tự nhiên đi tới trước mặt anh ta, nói rằng ta đã có thê thất, cũng
không thích anh ta, để anh ta mất đi phần tâm tư này, cần đón dâu thì
đón dâu, nên sinh con thì sinh con à? Ngươi nghĩ cách này có thể làm
được sao?”
Thực ra Tức Vinh Nương nghe xong cũng tự mình hiểu được biện pháp này có phần không thể, liền hỏi lại A Mạch: “Vậy ngài nói nên làm thế nào bây giờ?”
A Mạch yên lặng nhìn Tức Vinh Nương,
cũng không biết nên nói gì. Hai người chỉ yên lặng nhìn nhau, chợt nghe
bên ngoài truyền đến một tiếng nổ chấn động đến nỗi song cửa sổ cũng rào rào rơi xuống đất, ngay cả căn phòng cũng theo đó mà rung lên. Hai
người cả