oái có
tư tình gì không. Bởi vì trong lòng mọi người ai cũng đều có tính toán
riêng, nhất thời thật đúng là không biết nên đối với nàng như thế nào.
A Mạch thấy vậy, liền mau mắn trốn đến chỗ Từ Tĩnh. Lúc đó Từ Tĩnh vẫn chưa biết Tức Vinh Nương và Đường Thiệu Nghĩ có khúc mắc, chỉ
biết nàng thật sự là một cô gái mạnh mẽ tìm đến đây dây dưa với A Mạch.
Lại thấy A Mạch vô dụng như thế, không khỏi tức giận đến mức râu tóc đều dựng đứng, khiển trách: “Không phải chỉ là một nữ tử thôi sao. Ngươi cứ nói với nàng trong nhà đã có thê thất, không thể ở bên ngoài nạp thiếp
nữa, không phải được rồi sao!”
A Mạch thầm nghĩ: nhưng nàng ấy tới tìm ta để cùng nàng đi
chữa bệnh tâm lý “Đoạn tụ” cho Đường Thiệu Nghĩa. Cho dù trong nhà ta có hổ dữ sợ cũng không thể dọa nàng lùi bước được. Bên kia, Từ Tĩnh đã nổi giận nói: “Ngươi không dám nói, vậy để lão phu đi nói với nàng!”
A Mạch cuống quýt kéo Từ Tĩnh lại, cẩn thận nhìn lướt qua bốn phía, sau đó mới nhỏ giọng nói: “Nàng trên danh nghĩa là Đại đương gia
của Thanh Phong trại. Tức Phong trước khi chết đã đem nàng ủy thác cho
Đường Thiệu Nghĩa. Lần này nàng tới tìm ta là vì Đường Thiệu Nghĩa.”
Từ Tĩnh ngẩn ra, tức thì hiểu được, kinh ngạc nhìn qua A Mạch hỏi: “Đường Thiệu Nghĩa đã biết … thân phận của ngươi?”
A Mạch có chút xấu hổ, lại càng thêm bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Chính vì không biết cho nên Tức Vinh Nương mới phải tìm đến đây. Bảo
ta…Ôi chao!” A Mạch thật không biết nên giải thích cho Từ Tĩnh thế nào
về ý đồ của Tức Vinh Nương. Cân nhắc chọn từ một hồi rồi mới nói tiếp:
“Nàng kêu ta đi chữa tâm bệnh ‘Đoạn tụ’ của Đường Thiệu Nghĩa!”
Từ Tĩnh đầu tiên là trố mắt, sau đó lập tức liền bật cười
thành tiếng, vỗ tay nói: “Xem ra nữ tử này cũng biết ba phần binh pháp,
biết điều quan trọng nhất chính là rút củi dưới đáy nồi!”
A Mạch bị Từ Tĩnh cười càng thêm rầu, giận dỗi ngồi xuống
ghế, cả giận: “Tiên sinh còn cười ư! Ngươi bảo ta làm sao đứng trước mặt hắn nói mấy chuyện đó bây giờ?”
Từ Tĩnh tuy đã cố sức nhịn cười nhưng khóe miệng vẫn không
khỏi cong lên, nói: “Chuyện này đúng là không có cách nào chủ động đi
nói được. Nếu hắn có ý muốn cầu hoan với ngươi, thật ra có thể đường
đường chính chính cự tuyệt.”
“Tiên sinh!” A Mạch quát ngắt lời Từ Tĩnh. Dù da mặt nàng có
dày đến mức nào, giờ phút này cũng có chút ửng hồng, “Bây giờ là lúc nào rồi, Tiên sinh còn đùa được sao!”
Từ Tĩnh cười cười, một lúc lâu sau mới hỏi: “A Mạch, ngươi đối với Đường Thiệu Nghĩa thật đúng là không có tình cảm sao?”
A Mạch khôi phục sắc mặt, nghiêm nghị đáp: “A Mạch bây giờ
chỉ một lòng muốn đuổi trừ thát tử khôi phục Giang Bắc. Với Đường Thiệu
Nghĩa cũng chỉ có tình huynh đệ, nghĩa thâm giao. Ngoài ra tuyệt không
có tư tình nam nữ.”
Từ Tĩnh chậm rãi gật đầu, nói: “Tức Vinh Nương kia nếu có thể nhìn ra Đường Thiệu Nghĩa có ý với ngươi, đủ thấy tình ý của Đường
Thiệu Nghĩa đối với ngươi đã khó kìm nén nổi nữa rồi. Hắn hiện tại không biết thân phận nữ nhi của ngươi mà đã vậy, ngày sau nếu biết được sự
thật, chỉ sợ sẽ… khó mà kiềmm chế!”
A Mạch nghe xong trong lòng đột nhiên nhảy dựng, yên lặng
ngồi một lát rồi ngẩng đầu hỏi Từ Tĩnh: “Tiên sinh, ngươi nói xem, vì
sao làm thân nhi nữ lại sinh ra lắm chuyện như vậy? Nếu ta thật sự là
nam nhi, có phải sẽ không nảy sinh nhiều chuyện như vậy hay không?”
Từ Tĩnh im lặng lắng nghe, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “A Mạch, mặc dù ngươi vẫn ra vẻ nam tử, nhưng ta cũng không hy vọng
ngươi thật sự xem bản thân mình là nam tử. Nam dương nữ âm, nam thiên nữ địa, nam càn nữ khôn(1). Âm dương, thiên địa, càn khôn, ti nào chức nấy mới hợp với thiên đạo.”
A Mạch nghe vậy, thản nhiên cười cười.
Bên phía Tức Vinh Nương vẫn dây dưa không ngớt. Công việc chế súng của Trịnh Lam cũng tiến triển thần tốc. Mới được hai, ba ngày, A
Mạch lại đến xem xét, đã thấy đúc thành nòng súng bằng sắt, hình dáng
bên ngoài đã có thể phân chia rõ ràng ra ba bộ phận là nòng súng, ngăn
chứa đạn và báng súng… Chính xác ra cái này không nên gọi là hỏa thương(2), mà phải gọi là hỏa súng(3) mới đúng.
A Mạch nghe Trịnh Lam giảng giải một phen uy lực của khẩu
súng kiểu mới, trầm mặc nhìn một lát rồi dẫn riêng Trịnh Lam vào trong
thư phòng. Lâm Mẫn Thận và Trương Sĩ Cường là thân binh cũng bị A Mạch
phái ra ngoài sân đứng chờ. Bên trong thư phòng nói chuyện gì đều không
có người thứ ba biết được.
Cuộc nói chuyện trong thư phòng kéo dài rất lâu, đến khi
Trịnh Lam từ thư phòng đi ra, trên mặt khó nén được vẻ kích động, mắt
phóng tinh quang, một mạch bước nhanh ra ngoài. Lúc bước đến cửa viện
lại bị vấp suýt nữa thì té. Khi đi ngang qua đám người Lâm Mẫn Thận và
Trương Sĩ Cường cũng không chịu dừng lại chút nào. Đám người Lâm Mẫn
Thận kinh ngạc mà nhìn. Lâm Mẫn Thận ngơ ngác nhìn Trịnh Lam càng chạy
càng nhanh, đến cuối cùng tựa hồ như muốn đạp cả lên bóng của chính mình mà chạy, thì thào hỏi Trương Sĩ Cường: “Thật ra nguyên soái và hắn đã
nói những gì vậy?”
Trương Sĩ Cường không trả lời.
Tối hôm đó, trong phòng A Mạch đèn đuốc thắp sáng cả