Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322033

Bình chọn: 9.5.00/10/203 lượt.

ng như lúc nào cũng lơ đãng xa cách với người khác.

Vệ Lai không lên tiếng, trên thân người này tỏa ra vị thuốc đàn hương tự nhiên vừa khéo phủ lên người cô khiến cô vô cùng thoải mái.

“Không nằm xuống sao?” Quý Mạc Trần hơi nhíu đầu lông mày, nhìn về phía cánh tay mình đang bị nàng bắt lấy.

Hắn không có thói quen tiếp xúc thân mật với người khác, huống chi lại còn là phụ nữ.

Theo lẽ thường mà nói, thấy hắn nhìn như vậy đối phương nên phải thức thời mà buông tay ra.

Nhưng hắn không biết, cô gái trước mặt mình vốn không thể suy đoán theo lẽ thường được.

Đối với Vệ Lai mà nói, giữa nam nữ lôi kéo tay nhau, việc này xưa nay vốn không phải là chuyện gì ghê gớm lắm!

Huống chi, nếu cô lôi kéo hắn lại, chủ ý chỉ là muốn thân cận nhiều hơn một chút.

Nam tử áo trắng này phù hợp với tất cả khiếu thẩm mỹ của Vệ Lai về khác phái: Mẫu người như vậy hầu như là chỉ có thể xuất hiện trong tưởng tượng, mà nay lại đột nhiên xuất hiện ở trước mắt...

OMG! Cô không phải kiểu con gái thời cổ đại bảo thủ đến mức đi không lộ chân cười không hở răng, mà với cá tính của Vệ Lai, cho dù trực tiếp ngẩng đầu hôn lên bờ môi thoáng cong lên như hai cánh hoa này cũng là chuyện rất bình thường:

Bình tĩnh!

Ở trong lòng kiên quyết cảnh báo chính mình, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, xúc động chính là ma quỷ.

Sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, cuối cũng thay đổi biểu cảm thành nét mặt đoan trang nghiêm chỉnh, nhìn về phía Quý Mạc Trần nói:

“Tôi làm nha đầu huynh tức giận bỏ đi rồi, nên chỉ có thể tự mình ngồi ở chỗ này.”

“Ta biết!” Quý Mạc Trần than nhẹ một tiếng, trên tay tăng thêm sức đỡ nàng tựa trở lại vào trên đệm dựa.” Nếu không muốn nằm xuống, vậy thì ngồi một chút cũng được!”

“Huynh biết sao?” Vệ Lai nhíu mày, sau đó liền gật gật đầu: “Ồ, đúng rồi! Lúc nãy huynh nhảy vào từ ngoài cửa sổ: Thật không ngờ, đàn ông thanh nhã không ai bằng như huynh mà cũng có sở thích rình coi trộm nha!”

Quý Mạc Trần buồn cười hừ nhẹ, lặng lẽ rút tay lại: Suy nghĩ một chút, rồi xách qua một cái ghế dựa ngồi xuống ở cạnh giường nàng.

“Nhìn bề ngoài cô thật giống là một cô nương con nhà đàng hoàng, sao có thể nói ra toàn những lời thô lỗ như thế.”

Giọng nói của hắn vẫn nhẹ nhàng hời hợt, nhưng ánh mắt hắn thì luôn nhìn thẳng vào mắt nàng, có vẻ như nhất quyết muốn có được đáp án.

Vệ Lai theo thói quen nhún nhún vai, nhưng không nghĩ tới lại động tới vết thương, đau đến phải nhếch miệng.

“Những động tác nhỏ như thế này nhất định cần phải sửa đổi, ít nhất trước khi miệng vết thương hoàn toàn lành hẳn thì không được làm nữa.” Quý Mạc Trần khẽ lắc đầu, nói: “Ta đã điểm ba chỗ huyệt đạo cho cô, tạm thời sẽ cầm máu, trước mắt không còn gì đáng ngại nữa, một lát ta sẽ bảo Sơn Linh đổi lại dược khác đắp lên vết thương cho cô.”

“Huynh không thành thật chút nào!” Vệ Lai than nhẹ nói, “Tôi đang hỏi là vì sao huynh phải đứng ở ngoài cửa sổ phòng tôi, trốn ở dưới lầu như thế để làm gì?”

Quý Mạc Trần không hiểu trốn ở dưới lầu là ý gì, nhưng cũng biết nàng cố ý bám lấy chuyện hắn đứng bên ngoài không chịu buông tha, vì vậy thản nhiên sửa lại lời nói của nàng: “Không thể nói là ta đứng ở ngoài cửa sổ phòng cô, mà phải nói là đứng ở trong viện của ta!”

Nghe xong những lời này Vệ Lai thiếu điều rất muốn vỗ tay, hay cho một đối thủ biết nghiền ngẫm từng chữ một, mình thích!

“Phong bế lại huyệt đạo thật ra không phải là một cách hay!” Vệ Lai quyết định không nói đến vấn đề kia nữa, dù sao bị mỹ nam ở ngoài cửa sổ nhìn lén cũng là một chuyện rất vinh dự. “Phương pháp phong bế lại huyệt đạo này thật ra cũng không hay lắm, bởi vì ngăn cản máu lưu thông trong thời gian dài sẽ rất có hại cho cơ thể...Được rồi!” Cô phất phất tay phải, không muốn tiếp tục đề tài này nữa: “Xin chào! Tôi tên là Vệ Lai!” Cuối cùng đã có thể nói ra tên thật, ở cái thế giới này không cần phải che che giấu giấu: Hy vọng cái tên Lam Ánh Nhi kia ở nơi này vẫn chưa được ai biết đến.Trước nên cứ để cho đối phương có thói quen gọi mình là Vệ Lai cái đã.

Quý Mạc Trần thấy nàng tự giới thiệu về mình còn đồng thời giơ ra bàn tay, cảm thấy hơi kỳ quái: Nhưng chỉ hơi ngẩn ra trong chốc lát, rồi lập tức nói:

“Ta tên Quý Mạc Trần.” Giọng nói nhạt nhẽo như bột ngũ cốc không người nào thích ăn.

Vệ Lai không muốn so đo với hắn, hiệu quả thật giống như những gì mình đã dự đoán.

Một người như vậy, cộng thêm tiếng nói như thế, kết hợp với giọng điệu này, còn có thần thái đó: Tên như thế cũng là chuyện đương nhiên.

“Cô đơn hiu quạnh...” Cô tự mình thì thầm nói: “Cô đơn đúng là một chuyện rất đau khổ, tên của huynh đặt thật không tốt.” Sau đó lại lúc lắc đầu: “Nhưng mà coi như cũng dễ nghe! Đúng rồi.” Cô giương mắt nhìn thẳng vào Quý Mạc Trần hỏi: “Nghe nói tôi đã ngủ bốn ngày, sao có thể ngủ lâu như vậy?”

Quý Mạc Trần theo bản năng vươn tay giúp cô kéo lên tấm chăn đã bị trượt xuống tới hông, rồi mới nói:

“Vốn là tỉnh lại sớm hơn, nhưng do miệng vết thương của cô quá nặng, sợ cô không chịu nổi sự đau nhức, nên tôi mới dùng tới chút thuốc an thần...Giờ ổn rồi!” Sau đó dường như cảm thấy c


pacman, rainbows, and roller s