Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322051

Bình chọn: 8.5.00/10/205 lượt.

sợ?

Cô trợn trừng mắt nhìn lại.

Ở thế kỷ 21, giữa đồng nghiệp nam nữ hoặc bạn bè có ôm nhau một cái cũng là chuyện rất bình thường.

“Trời sắp vào màu Đông rồi, thời tiết càng ngày càng lạnh, trong núi này khí hậu rất thấp: Cô nương lại có thương tích trong người, muốn đi dạo thì hãy đi ở trong viện này đi!”

“Chính bởi vì trời càng ngày càng lạnh hơn, cho nên bây giờ phải nhân lúc chưa đóng băng mới ra ngoài dạo chơi chứ!” Cô biểu lộ ra một bộ dáng đáng thương, cuối cùng dứt khoát xách ghế đến gần, bĩu môi ngẩn đầu nhìn về phía Quý Mạc Trần nói: “Mạc Trần ca ca van cầu huynh, dẫn tôi ra dòng suối nhỏ đó đi dạo được không?”

Lúc nói chuyện, ánh mắt lại phát hiện ra từ nãy đến giờ tầm mắt của Quý Mạc Trần chưa hề rời khỏi cây tiêu, tròng mắt chuyển động nói: “Tôi ngồi ở bờ sông nghe huynh thổi tiêu được không? À... Đi ra chỗ mà chúng ta lần đầu tiên gặp mặt đó, có rất nhiều kỷ niệm ý nghĩa nữa!”

Cặp mắt còn linh động chớp chớp: Nhìn thấy cô nương van xin tội nghiệp như vậy, ngay cả Quý Mạc Trần trời sinh lạnh nhạt cũng phải chịu thua.

Hắn thề, đâu là lần đầu hắn thấy được một cô gái khó đối phó như vậy.

Dường như tất cả các lễ giáo cô đều xem như gió thoảng mây trôi, nàng ta mở miệng ra thì mắng người, có thể làm cho Sơn Linh tức giận đến hươ chân múa tay, thậm trí nàng ta còn lấy việc hắn trị thương cho mình mà đem ra trêu đùa.

Nhưng ngày hôm đó khi nàng vừa mới tỉnh lại, rõ ràng hắn nhìn thấy lúc không có ai ở bên cạnh thì nàng lại khóc.

“Không nói chính là ngầm đồng ý nha!” Vệ Lai tự gật đầu, nhìn nhìn thấy hai người cũng đã ăn xong, không quan tâm Qúy Mạc Trần có đồng ý hay không gật đầu đáp ứng, đứng dậy kéo hắn đi:

Vừa đúng lúc Sơn Linh đi vào nhà dọn dẹp chén đũa, liếc mắt nhìn cảnh hai người thân mật đi với nhau.

Tiểu nha đầu nọ không hiểu chuyện gì xảy ra, đứng ở một chỗ ngây ngốc sửng sốt một hồi lâu, rõ ràng là tức giận đến hai má đỏ bừng, rồi lại không thể nổi giận.

Cuối cùng không để ý tới ai nữa, cúi đầu đi tới thu dọn đồ trên bàn.

Vệ Lai buồn cười, nha đầu này thật là thú vị, thầm mến chủ tử của mình lại ngượng ngùng không chịu mở miệng, cái này không phải là tự ngược mình sao!

Cô chưa từng có trải qua cảm giác thích một người, ở kiếp trước “thích hay yêu” đã sớm bị liệt vào chuyện cấm kỵ, đặc công là không thể có tình cảm.

Cho nên đối với cô mà nói, loại tình huống Sơn Linh thích Quý Mạc Trần cũng giống như nhóm đặc công của cô thích đội trưởng vậy, tuy mạo hiểm nhưng lại kích thích.

Cô chỉ có thể mỉm cười mà chống đỡ, bởi vì dù sao đi chăng nữa cũng thể để mình rơi vào cảnh ngộ đó.

Tình huống lúng túng như thế, Vệ Lai cũng coi như không có gì vẫn cười cười cợt nhã.

Nhưng khi cô nhìn thấy người có da mặt mỏng như Quý Mạc Trần nhưng lại xem như không có chuyện gì xảy ra thái độ rất bình tĩnh thì cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.

“Đi thôi!” Quý Mạc Trần tự mình quay đầu đi ra ngoài cửa: “Không phải muốn đi ra suối chơi sao! Vậy thì ra đó ngồi một lát.”

Vệ Lai vẫn đứng im không nhúc nhích còn Sơn Linh thì nghẹn ngào cúi đầu làm việc.

Hắn đi tới trước cửa bỗng dừng chân quay đầu lại nhìn Vệ Lai, nhìu mày nói:

“Sao còn chưa đi?”

Vệ Lai chơi xấu hắn: “Ta là người bệnh, là bị thương nha, tiên sinh có thấy qua người bị thương nào lại đi bộ một mình không?”

Ngụ ý của cô là muốn được người dìu đi, Sơn Linh làm như không nghe thấy tiếp tục dọn dẹp bát đũa.

Quý Mạc Trần cũng không có nói gì thêm, xoay người đi lên phía trước tự mình duỗi tay ra như muốn đỡ Vệ Lai đi.

“Để tôi!” Sơn Linh nhanh nhẩu buông hết chén đũa trong tay ra chặn Vệ Lai lại rồi đỡ Vệ Lai khỏi Quý Mạc Trần.

Quý Mạc Trần buông tay đi ngược trở ra ngoài: Vệ Lai nhìn thoáng qua thấy Sơn Linh đang tức giận nhìn mình, lại nhìn sang người có dáng vẻ tao nhã mà cho dù núi thái sơn có sụp đổ trước mặt cũng không thay đổi kia mà không khỏi thầm than, xem ra “người núi” này cũng rất vô tình nha!

Lúc này đã đi đến bên bờ suối, Vệ Lai thở dài hóng gió.

Quả nhiên là “Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu rủ hoa cười lại gặp làng” đây mà. (câu thơ này nghĩa là trong hoàn cảnh khốn khó tìm ra được lối thoát ngụ ý là có tia hy vọng)



Ngày đó vừa mới đến cái thế giới này thì mình suýt nữa đã mất mạng, đảo mắt một cái đã qua mấy ngày, hiện còn có thể an nhàn đi theo một nam nhân như trong tranh vẽ đi tản bộ bên dòng suối nhỏ này.

Con người mới và hoàn cảnh mới luôn khiến người ta có loại cảm giác như đã trả qua mấy đời!

Cũng phải! Hiện tại đối với mình mà nói cũng như cách một thế hệ rồi...

Dừng bước bên bờ suối, nhìn về phía trước dò xét, hôm nay trời không có gió, nên nước suối chảy rất chậm.

Đang tìm tòi thì khuôn mặt thanh tú của Lam Ánh Nhi hiện ra rõ ràng.

Đây không phải là lần đầu tiên Vệ Lai nhìn thấy khuôn mặt này, gương mặt này cô đã từng trông thấy nó qua chiếc gương đồng ở trong phòng.

Có điều khuôn mặt này quả thực là có ma lực làm cho người ta nhìn mãi không chán, trên mặt nước đang hiện ra một cô gái đang trong lứa tuổi 16, môi đỏ răng trắng khuôn mặt mỹ lệ như tranh vẽ: Giờ đây đang lẳng


Pair of Vintage Old School Fru