ến dậm chân, nhưng cũng nhờ nàng nói lời này khiến cho Quý Mạc Trần ở bên ngoài lúc này mới nhận ra là toàn thân xiêm y của mình còn đang nhỏ nước!
Cũng hết lời để nói mà lắc lắc đầu, nhưng tâm tình dường như tốt lên rất nhiều: Hắn nghĩ, hẳn là do câu mới vừa rồi Vệ Lai nói: “Tôi đã dự định sẽ ở lại nơi này” nên mới như thế?
Cách một ngày, Vệ Lai sống chết náo loạn muốn tắm rửa, mặc kệ Sơn Linh nói thế nào về miệng vết thương không nên thấm nước cũng không nghe.
May mà hiện tại là cuối mùa Thu, thời tiết trong núi cũng mát hơn một chút, trời thế này mà không tắm rửa thì đúng là muốn mạng nhỏ của mình rồi.
Tiểu nha đầu bất đắc dĩ đành phải ở trong phòng cẩn thận chuẩn bị thùng gỗ cho nước vào đến nửa thùng.
Cứ như vậy, Vệ Lai ngồi vào trong thùng gỗ tắm nhưng cũng cẩn thận không để cho miệng vết thương chạm vào nước.
“Lão tử cảm thấy rất vui!” Cô mãn nguyện gật đầu: “May mà nha đầu như cô cũng có lòng tốt, bằng không lão tử khi dễ cô như vậy, cô đã sớm nghĩ biện pháp hại chết lão tử rồi!”
Sơn Linh cũng hết chỗ nói rồi, nàng cảm thấy cùng với nữ nhân này một chút tiếng nói chung cũng không có.
Không đúng, không chỉ là không có tiếng nói chung, mà là giữa nàng và cô ta vốn không thể nói chuyện rõ ràng bình thường được.
Có ai từng nghe nói một cô gái hễ mở miệng ngậm miệng đều xưng là lão tử hay chưa? Con gái giang hồ cũng không có nói liền mồm như nàng vậy.
“Được rồi, cô ra ngoài trước đi!” Vệ Lai phất tay đuổi người.
Sơn Linh sững sờ hỏi: “Không cần ta hầu hạ?”
“Cần cô hầu hạ để làm gì? Chà lưng cho tôi chắc?”
Sơn Linh gật đầu: “Trên người cô đang bị thương, tất nhiên là cần tôi giúp rồi.”
“Ôi! Ha ha!” Vệ Lai cười ha ha: “Không cần không cần, lão tử tự mình xử lý được rồi.”
Cho đến bây giờ cô vẫn không có thói quen khi tắm có người ở bên cạnh, cho dù có là người thân quen cô cũng sẽ không thể tắm rửa được.
Tuy nhiên tiểu nha đầu vẫn có chút lo lắng, nhưng thấy bộ dáng của nàng ta như thế thì lại bắt đầu hờn dỗi, vì thế phủi tay mặc kệ.
Vệ Lai được thanh tĩnh, đợi sau khi cửa phòng được đóng lại cẩn thận rồi mới bắt đầu cẩn thận cởi bỏ hết quần áo trên người xuống.
Y phục cổ đại này thật là phiền toái, trái một cái nút thắt phải một cái dây lưng, tầng trong tầng ngoài mỗi cái ba lớp, nếu không phải mấy ngày nay đã nhìn quen mắt có trời nhìn quen thật đúng là không thể chịu được nó!
Vệ Lai tự giễu bĩu môi, sau đó bước vào thùng gỗ, thời điểm ngồi xuống, nước vừa vặn đến ngực không dính đến miệng vết thương.
Ngầm khen tiểu Sơn Linh một phen, lại kiểm tra vết thương thấy đã ổn...Hầy, lại còn bị ngay chỗ bộ ngực sữa, không khỏi nổi lên tức giận.
Không biết có thể lưu lại sẹo hay không nữa! Nếu là để lại một vết sẹo xấu xí ở chỗ này, mình có sống được nữa hay không?
Bỗng nghĩ đến ngày ấy mới vừa tỉnh lại, Sơn Linh đã từng nói thương thế kia là Quý Mạc Trần tự mình xử lý cho mình, trong lòng cô đột nhiên run lên, vị trí vết thương như vậy... Vừa lúc, nếu như dựa theo cách nghĩ của nữ tử cổ đại, có thể bảo người kia phụ trách việc chung thân hay không?
“Chết tiệt!” Không khỏi giơ tay gõ đầu một cái: “Nghĩ cái gì thế! Đầu óc thật là càng ngày càng xấu xa!”
Vẫn cứ ôm lấy cách nghĩ thần linh không thể khinh nhờn, im lặng niệm hài hòa một trăm lần.
Tự nhiên cả người lại run lên, con bà nó, Quý Mạc Trần kia đúng là một vị thần!
Nhưng mà...Thần linh thì cũng phải có xuất thân chứ...Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Gian tiểu trúc này tuy nói là yên tĩnh, nhưng mà kiến trúc của nơi này không hề thô thiển, thậm chí còn có thể nói là tao nhã khang trang.
Mặc kệ là chính hắn làm hay lại là tiêu tiền mua có sẵn, chắc chắn cũng là một khoản không nhỏ.
Vệ Lai không rõ bạc thời cổ đại đổi ra nhân dân tệ là bao nhiêu, nhưng chỗ này ở hiện đại cũng được coi như là một biệt thự cấp một, người bình thường không ở nổi.
Mấy ngày nay cô đều cẩn thận quan sát, phát hiện hai người chủ tớ họ cũng không có nguồn cung cấp tiền bạc, nhưng mà trong cuộc sống của bọn họ cũng không hề thiếu ăn ít mặc, ngược lại còn vô cùng tốt, Cho dù nhiều thêm một người như cô hết nằm lại ăn cũng không có gặp bất cứ ảnh hưởng gì.
Hắn không phải là thứ gì đó thành tinh trên núi biến ra chứ? Nếu không làm sao có thể đẹp trai như thế, thóat tục như thế, như thế... Thật không giống người!
Vệ Lai bắt đầu suy đoán về thân phận huyền ảo của Quý Mạc trần, không khỏi có chút hưng phấn nho nhỏ.
Nhưng lại cũng đúng vào lúc này, cô lại nghe được một tiếng động nhỏ vang lên.
Cô sửng sốt, động tác khoát nước đột ngột dừng lại nghiêng tai lắng nghe, không đến hai giây liền nhận ra âm thanh kia truyền đến từ phía trên đỉnh đầu.
Trên nóc nhà có người?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Vệ Lai nhanh chóng đứng dậy khỏi thùng nước, bước ra khỏi thùng gỗ đồng thời cánh tay phải duỗi ra lấy quần áo ở ngoài mặc nhanh vào người.
Thanh âm trên nóc nhà di chuyển tuy xa mà gần, Vệ Lai ổn định khí, đi theo âm thanh đang hướng phía giường vài bước, lúc dừng chân lại đã xác định trong phòng bên kia hiện có ít nhất ba người.
Sẽ là kẻ nào đây?
Nghe th
