Disneyland 1972 Love the old s
Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322121

Bình chọn: 10.00/10/212 lượt.

Lai không trốn tránh, có một số việc phải không bàn dù có thế nào cũng không tránh được, tựa như tòa hoàng cung này, nàng biết, sớm muộn gì có một ngày, sẽ có người tìm nàng đòi lại món nợ nợ Lam Ánh Nhi kia.

“Quý Mạc Trần!” Đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện nghiêm túc với hắn như thế, gọi tên của hắn. “Quý Mạc Trần thật xin lỗi, ngươi đã cứu ta chứa chấp ta còn trị thương cho ta, nhưng lúc ta đi lại không nói với ngươi một tiếng, thật thật xin lỗi! Nhưng mà... Ta không thể không đi!”

“Lý do.” Hắn tựa như thật bình tĩnh, một chút cũng không nóng nảy đến mệt mỏi.

Vệ Lai gật đầu một cái, lại giơ tay lên đè lại cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo của vết thương, sau đó nói:

“Ngươi xem, ta đây thương nặng như vậy, rất rõ là bị người ta bắn trúng tên: Mặc dù ta chạy, nhưng là thoát được nhất thời, nhưng không thoát một đời: Một ngày nào đó kẻ thù sẽ tìm đến, ta không muốn quấy rối sự thanh tĩnh của ngươi...” Nàng ngừng một chút, thẳng nhìn Quý Mạc Trần, lại nói: “Ta thấy võ công của ngươi rất cao, không tin mấy canh giờ trước trộm kín mà mấy người kia lại không phát hiện ra ngươi: Ta không muốn cuộc sống yên tĩnh của ngươi bị ta quấy rối, thế đời này một mình ta nước đục trôi đi là được rồi, không cần kéo ngươi xuống cùng.”

Một phen nói xong, Quý Mạc Trần hồi lâu cũng không nói gì.

Hắn thật sự không ngờ nàng rời đi hẳn là vì ba tên do thám lẻn vào khu trúc nhỏ trong đêm vừa nãy, hắn cho rắng đây chẳng qua là một đoạn nhạc đệm trong cuộc đời của hắn, lại không ngờ rằng bị nàng hiểu lầm là người trả thù nàng.

Không khỏi cười khổ một hồi, sau đó lại giơ tay, ngón tay lơ đãng cuốn lên nàng đang hơi hoảng loạn.

Người Vệ Lai không được tự nhiên, không thể không lập tức lui về phía sau một bước.

“Sao vậy?” Quý Mạc Trần lo lắng, hỏi tới một câu.

“Quá mờ ám, lão tử không chịu nổi.” Theo thói quen thốt ra một câu như vậy, sau đó ngẩn người, nhưng cũng không sửa: Chỉ nói tiếp: “Ta đã nói sau này sẽ không bắt nạt Sơn Linh rồi, không thể chỉ nói không được, nên dùng hành động thực tế để biểu hiện chút mới được.”

Quý Mạc Trần bật cười, thì ra nàng vì Sơn Linh nhỏ mọn nên mới băn khoăn, không khỏi nói:

“Chỉ là một tiểu nha đầu thôi, đi theo ta rất nhiều năm, có thể là do thói quen, ngươi đừng để trong lòng.”

Vệ Lai trợn trừng mắt,

“Nha đầu kia nói nếu ta không cách xa ngươi ra, nàng sẽ đem ta bị ngươi... Bị ngươi, khụ, nói chuyện chữa thương ra, nói sau này ta sẽ không thành thân được!”

Nghe câu này xong Quý Mạc Trần luôn trong sáng yên tĩnh trên mặt cũng hồng hồng, hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, không bao lắm lại quay lại, cũng nói:

“Tuy nói lúc ấy vì cứu mạng ngươi, đó cũng là chuyện không có cách nào khác: Nhưng nếu ngươi muốn ta chịu trách nhiệm, ta chịu là được.”

“Nói cái gì đó!” Vệ Lai giận, “Đại phu chỉ xem bệnh cho người ta thôi, có gì đặc biệt hơn người, tại sao muốn lão tử tìm người chịu trách nhiệm!” Nàng thở hổn hển hít mấy ngụm khí to, cũng không biết là nơi nào đó chợt hiện lên lửa giận vô hình, vừa nghe Quý Mạc Trần nói muốn vì nguyên nhân đó mà chịu trách nhiệm với nàng, liền buồn bực hận không được đấm hắn mấy đấm.

Quý Mạc Trần không lên tiếng, chỉ nhìn nàng, chờ đợi câu tiếp theo: Trượt + đạt t: x: t: k: u

Không ngờ, Vệ Lai chỉ kêu mấy tiếng, lại tùy ý phất phất tay, cũng không hề tiếp tục cái đề tài này nữa.

“Được rồi, đều nói xong rồi, ta phải đi, ngươi tránh ra!” Nàng lải nhải với con ngựa, muốn đi vòng qua người Quý Mạc Trần.

Đáng tiếc, ngựa này thấy chủ nhân của mình, có thế nào cũng không chịu đi: Bất kể Vệ Lai lôi kéo thế nào, đều đứng vững tại chỗ, thỉnh thoảng hí hí với con ngựa Quý Mạc Trần cưỡi tới mấy lần.

Vệ Lai bất đắc dĩ, đành phải lật người xuống, hung hăng vỗ lên đầu con ngựa một cái thể hiện sự tức giận.

Ngay sau đó, mình đeo tay nải đi bộ đi.

Quý Mạc Trần than nhẹ, cũng xuống xe ngựa, ba hai bước liền đuổi kịp bên người nàng: Đưa tay, vững vàng bắt được cánh tay phải của Vệ Lai.

“Theo ta về!”

Vệ Lai không hất ra, tay của hắn hơi lạnh, nhưng lực nắm nặng nhẹ vừa vặn, bị hẳn nắm như vậy lại khiến nàng thấy thực sự yên tâm.

“Ngươi bình tĩnh một chút!” Nàng lạnh giọng, “Phá vỡ sự yên tĩnh ấy thì có ích gì?”

“Mấy người kia không phải là tới bắt ngươi!” Hắn thật sự không có cách, đành nói thật, “Người bọn họ muốn tìm là ta, là kẻ thù ở ngoài của ta tìm đến cửa rồi!”

“Huynh?” Vệ Lai sửng sốt, hình như không dám tin nhìn Quý Mạc Trần, “Người như huynh sao có thể kết thù được?”

Hắn cười khổ: “Ta là người thế nào? Chỉ cần còn sống thì sẽ không tránh được va chạm, có chạm trán, đương nhiên sẽ không tránh khỏi tranh chấp.” Quý Mạc Trần buồn cười nhìn nàng, “Đừng có chuyện gì cũng ôm hết vào người mình, nếu thật sự tới tìm cô, sao có thể gặp được cô rồi mà vẫn chạy trốn? Sao qua cửa cô rồi mà còn không vào, cố tình lại đến phòng ta? Chỉ là...” Hắn vui vẻ có ý đùa cợt, “Nhưng cô vẫn đi đi thì hơn! Rốt cuộc ta cũng không làm liên lụy tới cô!”

“Huynh có thể đổi cách nào mới mẻ hơn chút được không?” Vừa nghe mấy người kia không phải là người trong hoàng cung tới tìm mình,