Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322271

Bình chọn: 8.5.00/10/227 lượt.

ý Mạc Trần!” Một tay cô chống nạnh giả vờ giận nói: “Có phải huynh bỏ rơi lão tử một mình bỏ đi rồi không? Muốn chạy thì cũng nên để Sơn Linh ở lại chứ? Ta đói rồi đây!”

Tự mình kêu một lát, phát hiện không có ý nghĩa gì, nghiêng đầu nhìn thấy bộ quần áo trắng của hắn vừa được giặt, gấp gọn đặt ở đầu giường: Vệ Lai mừng rỡ, nhảy qua cầm lấy xiêm y về phòng mình.

Ở thế kỷ 21 không phải cô chưa từng mặc đồ nam, nhưng lúc ấy vốn là thời đại trung tính, giả nam đã không mới mẻ gì nữa rồi.

Ngược lại, nam trang thời cổ cô chưa từng thử, không khỏi có chút hưng phấn nho nhỏ.

Huống chi xiêm áo này là của Quý Mạc Trần, nhớ lúc hắn mặc lên người đẹp trai tuấn lãng như vậy, không biết mặc lên người mình sẽ như thế nào.

Trở về phòng, ba chân bốn cẳng ướm nam trang lên người, đáng tiếc Quý Mạc Trần cao hơn cô nhiều, y phục này giống như mặc ké vậy, hoàn toàn không vừa với vóc người cô.

Nhưng cô đã có một sáng kiến...

Tay áo không sao, vén lên là được rồi: Eo cũng không ngại, thêm một cái đai là được.

Chỉ có chỗ vạt áo có chút phiền phức, quá dài, đi sẽ bị vấp ngã.

Cô suy nghĩ một chút rồi đi tìm cây kéo cắt vạt áo trước đi một đoạn.

Sau một hồi, bộ quần áo này cuối cùng đã có thể mặc bình thường rồi.

Soi gương nhìn cả buổi cảm thấy rất hài lòng.

Dù chỗ vạt áo bị cắt nhìn không được đẹp lắm, nhưng ít ra còn thấy rất mới mẻ, lần đầu tiên được giả nam ở cổ đại, vẫn có sự hưng phấn nho nhỏ.

Học mấy dáng vẻ tư thế thường ngày của Quý Mạc Trần, nhận ra có làm thế nào cũng không tự nhiên như chính mình.

Vệ Lai bĩu môi, quả nhiên không giống được!

Đến gần bàn gương, nghiêng đầu liền thấy một bức thư đặt trên bàn bị nghiên mực đè lên.

Nét chữ nhỏ nhắn tinh tế viết trên giấy trắng tinh, giống như một tác phẩm nghệ thuật, khiến cô không nỡ chạm vào.

Lại gần nhìn kỹ lại tờ giấy, cô thấy rất may mắn cục Quốc An đã chỉ dạy đủ mọi toàn diện cho họ, lúc này cô mới có thể đọc hiểu đám chữ chữ phồn đó.

Trên trang giấy chỉ có vài câu ngắn ngủi, nhưng nói tóm tắt đơn giản rõ ràng: “Vệ Lai, gia mẫu bệnh nặng, giục ta về gấp: Cô nhất định phải ở lại đây chờ ta, dù có thế nào ta cũng sẽ trở về gặp cô! Nhớ lấy! Đừng nhớ ta!

Đề tên là: Mạc Trần!

Cô lấy nghiên mực ra, cầm tờ giấy kia trong tay nhìn qua một lần rồi lại một lần, cuối cùng nhìn thẳng vào một sự thật — Quý Mạc Trần đã đi rồi!

Không ngờ hắn lại có thể bỏ đi như vậy!

Vệ Lai giận dữ vo tờ giấy thành một cục rồi ném ra ngoài cửa sổ, nắm đấm đập mạnh lên bàn.

Cô thật sự không ngờ rằng mình chỉ vừa ngủ một giấc thôi đã xảy ra thay đổi thế này, người kia không phải mới tìm cô về từ đường núi sao? Tại sao cô chịu trở lại, hắn lại bỏ đi?

Chợt cảm thấy mấy ngày nay tất cả đều chỉ như một giấc mộng, như ảo ảnh, đã gặp qua, đã sợ hãi qua, sau đó vươn tay lại không chạm được vào bất cứ thứ gì.

Có lẽ thật sự là mộng du!

Hoảng hốt ngã ngồi lên ghế dựa, cô vẫn luôn cảm thấy không thể mong chờ gì với Quý Mạc Trần kia: Chỉ có thể đứng xa xa nhìn hắn, nhưng vĩnh viễn không thể kéo hắn đến gần nắm trong tay.

Cô thừa nhận mình đã từng cố gắng đến gần, nhưng mới vừa tới gần thì báo ứng đã tới rồi.

Người vừa rồi còn gần ngay trước mặt mình, chớp mắt một cái rồi lập tức nhẹ nhàng mở ra, đã lập tức bay xa hơn.

Cô đột nhiên đứng dậy, ngây ngốc chạy ra ngoài phòng, vội vàng nhặt cục giấy vừa mới ném kia lên.

Mở ra vuốt phẳng lại rồi gấp gọn bỏ vào trong ngực.

Đây như là chứng cớ duy nhất chứng minh Quý Mạc Trần từng xuất hiện trong sinh mệnh của mình nên cô cần phải giữ lại, nếu như có một ngày ký ức muốn tàn khốc xóa đi đoạn năm tháng này, ít nhất cô còn có thể dựa vào nó mà nhớ về Quý Mạc Trần.

Chỉ là...

Vệ Lai thở dài một hơi, dường như chuyện này còn chưa tới thời điểm xấu nhất, không phải hắn nói về nhà thăm mẫu thân thôi sao? Còn dặn mình ở đây đợi hắn!

OMG!

Từ lúc nào mình đã trở nên sến sụa như vậy rồi hả?

Mọi chuyện còn chưa kết thúc sao đã bắt đầu thương cảm thế này?

Bụng lại truyền đến tiếng kêu “rột rột”, cô quyết định ‘hiến tế’ cho ngũ tạng trước.

Vì vậy cô vọt tới phòng bếp, muốn hóa bi phẫn thành sức để ăn.

Học dáng vẻ bình thường của Sơn Linh, muốn bắc bếp nhóm lửa nhưng loay hoay cả buổi, làm đến mức khói bay đầy phòng mà lửa vẫn chẳng chịu cháy lên.

Đứng thẳng người, nhìn lò bếp sống chết không lên nổi lửa khiến cho Vệ Lai thực sự tức giận.

Chợt nghe được có tiếng bước chân ở bên ngoài phòng bếp, còn không đợi cô quay đầu nhìn lại thì đã nghe thấy tiếng Sơn Linh bỗng chốc vang lên:

“Ối! Chủ nhân!”

Trong lòng cô mừng như điên, dù biết tiểu nha đầu có lẽ nhận nhầm mình mặc quần áo này thành Quý Mạc Trần, nhưng cô vẫn cao hứng, ít nhất nơi này còn có Sơn Linh ở đây, chỉ cần còn có Sơn Linh, tiểu trúc trong núi này sẽ trở nên chân thật.

Vệ Lai quay đầu lại, híp mắt, cười nhẹ nhàng nhìn tiểu nha đầu sốt ruột chạy vào, trêu nàng nói: “Chạy chậm thôi, lão tử không có hứng thú với nữ nhân, đừng nhào lên người lão tử!”

“Cô...” Sơn Linh dừng bước, nhìn người đứng trong làn khói dầy đặc cuồn cuộn trong phòng bếp không phải là Quý Mạc Trần, mà là Vệ La


Polaroid